Đỗ Mạnh Cường lần đầu tổ chức triển lãm tranh Những mùa hoa trong ký ức. Sự kiện kéo dài từ ngày 12 đến 20/9 tại Bảo tàng Mỹ thuật TP HCM, trưng bày 70 tác phẩm sơn dầu và acrylic. Dịp này, anh nói về quan điểm khi làm nghệ thuật và cuộc sống riêng.
Sau gần 20 năm làm thời trang, điều gì đã khiến anh quyết định bước vào con đường hội họa? – Thực ra hội họa là điều tôi mong muốn theo đuổi từ khi bắt đầu học Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội nhưng sau đó lại nghe mẹ sang Pháp học thời trang.
Tôi đã thành công với thiết kế trong một thời gian rất dài. Bây giờ, tôi cần một khoảng nghỉ vì thấy nhàm chán. Những show diễn hay bối cảnh làng mốt hiện tại không còn mang lại cho tôi cảm hứng mãnh liệt. Tôi vẫn duy trì thiết kế, nuôi hệ thống và nhân viên. Song tôi muốn làm điều gì đó mới mẻ hơn để tạo cho mình cảm hứng.
Khi tìm đến hội họa, điều tôi thích nhất là cảm giác tự do, không bị phụ thuộc hay gò bó vào bất kỳ điều gì. Khi xem tranh, mọi người sẽ thấy được con người đa chiều của tôi. Đó là một người nhiều màu sắc đối lập, cá tính mạnh mẽ nhưng cũng có những góc mềm mại.

Quá trình anh lên ý tưởng, hoàn thành 70 tác phẩm trong hai năm diễn ra như thế nào?
Tôi bắt đầu học kỹ thuật sơn dầu từ cuối năm 2024. Tôi học rất nhanh vì đã có nền tảng từ thời đi học ở Pháp. Việc học gốm và điêu khắc trước đây cũng giúp khả năng tạo hình, dựng khối và bố cục của tôi vững.
Tôi rất mê Claude Monet, Vincent van Gogh hay Gustav Klimt, trong đó Monet ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất. Tranh của tôi đi theo lối Hậu Ấn tượng với bút pháp mạnh mẽ và dứt khoát. Tôi luôn cố gắng học từ các thế hệ đi trước để tìm ra con đường riêng và đưa cái tôi của mình vào tác phẩm.
Khi vẽ, tôi như bước vào một trạng thái thiền, đầu óc hoàn toàn tĩnh lại. Tôi thường bắt đầu từ 8h30 đến 18h, có những ngày tập trung cao độ đến đêm, nhanh hay chậm một phần phụ thuộc vào chất liệu. Với màu acrylic khô nhanh, tôi có thể hoàn thành tranh trong một ngày để bắt trọn cảm xúc. Với sơn dầu, một bức có thể mất khoảng ba ngày hoặc ba tháng với tranh khổ lớn.

Anh phản ứng ra sao trước những lời khen chê của khán giả về các tác phẩm?
Nhiều bức vẽ được yêu thích khiến tôi rất vui. Ngay trong ngày đầu tiên của triển lãm, tôi đã bán được 22 bức tranh. Tôi nghĩ đây là con số rất lớn đối với một triển lãm đầu tay, con số ao ước của nhiều họa sĩ. Giá tranh của tôi dao động từ vài chục triệu đến vài trăm triệu đồng một bức, ngang ngửa nhiều họa sĩ có tên tuổi.
Tôi hiểu thị trường cần gì và làm ra những sản phẩm đúng với thẩm mỹ của bản thân lẫn nhu cầu công chúng. Thực sự có nhiều bức tôi rất thích và không muốn bán.
Với những lời chê, tôi chỉ mong mọi người đón nhận tôi khi đến với hội họa bằng một tâm thế nhẹ nhàng, cởi mở. Khi mới bắt đầu vẽ, tôi giống như một đứa trẻ. Tôi cho rằng có thể thích hoặc không thích tranh của ai đó, nhưng không nên phán xét vì nó làm triệt tiêu sự sáng tạo của người khác.
Mọi người gọi tôi là nhà thiết kế, họa sĩ hay nghệ sĩ đều được, quan trọng nhất là tôi được làm điều mình thích. Danh xưng đối với tôi không còn nhiều ý nghĩa. Tôi không áp lực mình phải đoạt giải thưởng, chứng nhận hay đạt tầm cỡ này kia trong giới mỹ thuật. Tôi vẽ trước hết là cho mình và không sống theo lời dị nghị hay mong muốn của người khác. Tôi sống bằng niềm đam mê của tôi.

Cuộc sống hiện tại của anh ra sao?
Hiện tại, tôi dành 70% thời gian cho hội họa, phẩn còn lại là cho thời trang và gia đình. Công việc thời trang đã ổn định, phát triển thuận lợi. Hai thương hiệu Sixdo và DMC có hàng trăm cửa hàng trên toàn quốc với hàng triệu khách hàng ở trong, ngoài nước. Nhiều năm qua, bộ máy nhân sự, sản xuất của tôi vận hành trơn tru nên tôi chỉ cần quản lý từ xa.
Động lực làm việc lớn nhất của tôi hiện tại chính là tương lai của 10 con. Nhưng tôi làm mọi thứ với trạng thái thoải mái, không lo âu hay áp lực phải mưu cầu điều gì quá lớn lao. Tôi hài lòng với những gì ông trời đã ban cho. Khán giả xem tranh của tôi có thể nhận ra tâm trạng hạnh phúc, cuộc sống rực rỡ hiện tại của tôi. Đây là giai đoạn tôi thấy mình thăng hoa trong cả sự nghiệp lẫn đời tư.
Vừa chăm sóc 10 con, vừa điều hành các thương hiệu thời trang, vẽ tranh, anh làm thế nào để cân bằng tất cả? – Trời cho tôi một nguồn năng lượng làm việc rất lớn, bằng sức của nhiều người cộng lại. Đôi lúc tôi cũng kiệt sức, nhưng sau đó tôi nghĩ tới bản thân, gia đình, công ty với hàng trăm nhân sự nên phải cố gắng.
Một ngày của tôi diễn ra rất đơn giản và nghe có vẻ nhàm chán, chỉ xoay quanh công việc. Tôi hoàn toàn không có nhu cầu đi chơi, giải trí hay tập luyện thể thao.
Tôi may mắn khi cả 10 con đều rất ngoan. Nhiều người nói stress về con cái nhưng tôi thì không. Các bé đều hiểu chuyện, vâng lời dù còn rất nhỏ. Tôi cũng không tốn quá nhiều công sức để dạy dỗ vì chỉ cần huấn luyện vài tháng là tụi trẻ vào nề nếp. Nhà tôi quy định cứ đúng 21h kém là các con phải đi ngủ, 6h thức dậy để đảm bảo sức khỏe.
Các con đi học cả ngày, nhiều khi học thêm năng khiếu và ngoại ngữ buổi tối. Tôi không trực tiếp dạy con học hay lo việc nhà vì tôi thuê người hỗ trợ toàn bộ, từ giáo viên dạy học, người nấu ăn riêng cho đến tài xế. Nhờ có đội ngũ hỗ trợ, tôi không phải đầu tắt mặt tối chăm con.
Dù bận tới mấy, tôi xây dựng thói quen cả nhà ăn tối cùng nhau để tăng sự gắn kết. Cuối tuần, tôi đưa con đi nhà thờ, ăn sáng, thăm bảo tàng, khu vui chơi. Tôi coi trọng chất lượng của cuộc trò chuyện, kết nối với con hơn là số lượng thời gian. Nhiều người ở bên con cả ngày nhưng mải mê điện thoại, laptop với những việc riêng thì đứa trẻ vẫn thấy cô đơn thôi.
Anh có kế hoạch nào cho năm sau để đánh dấu cột mốc kỷ niệm 20 năm sự nghiệp thời trang? – Tôi dự định tổ chức một show diễn lớn, ra mắt một bộ phim điện ảnh về thời trang và tổ chức thêm một triển lãm tranh với chủ đề Áo dài. Thật ra, bức tranh đầu tiên chủ đề này tôi đã vẽ xong và đã có người mua. Tôi nghĩ đó sẽ là một buổi trưng bày gây chú ý. Mọi người sẽ thấy một Đỗ Mạnh Cường khác nữa, vì tôi đang thử nghiệm nhiều thứ.
Đỗ Mạnh Cường 45 tuổi, sinh tại Hà Nội, hiện sống và làm việc ở TP HCM. 18 năm qua, anh liên tục tổ chức các buổi trình diễn có quy mô lớn, hội tụ sao hạng A, gây ấn tượng về cách dàn dựng cùng chi phí đắt đỏ. Ngoài show trong nước, anh từng làm show ở Mỹ, Australia, Thượng Hải (Trung Quốc). Hơn một năm qua, trang phục của anh được nhiều ngôi sao quốc tế lựa chọn như Lily Collins, Björk, Jeannie Mai, Dung Tổ Nhi, Rachael Harris.
Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net
S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.
Xem bài viết gốc


NGƯỜI CHÈ
Nghe ngay
Bình luận cộng đồng
0Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.