TIN NÓNG
BÓNG ĐÁ

Maldini: ‘Guardiola đã ở rất gần ghế HLV Italy’ – Báo VnExpress Thể thao

Maldini: ‘Guardiola đã ở rất gần ghế HLV Italy’

Trong cuộc phỏng vấn trên báo Italy Corriere dello Sport, cựu danh thủ Paolo Maldini khẳng định Pep Guardiola từng rất hào hứng với lời đề nghị dẫn dắt Italy, và tiết lộ những góc khuất trong việc lựa chọn tân HLV trưởng ĐTQG Italy.

Maldini từng được giao nhiệm vụ tái thiết bóng đá Italy sau khi giữ vai trò Giám đốc Kỹ thuật của LĐBĐ Italy (FIGC) vào tháng 7. Song ông cùng cố vấn Leonardo đã từ chức chỉ sau 16 ngày làm việc, giữa bối cảnh hỗn loạn xoay quanh công cuộc tìm kiếm tân HLV trưởng cho ĐTQG. Cuối cùng, Roberto Mancini được bổ nhiệm ngồi vào ghế nóng “Azzurri” lần thứ hai, trong khi Claudio Ranieri là người thay thế chính vị trí của Maldini.

Những ngày qua, không chỉ AC Milan mà cả nền thể thao Italy đều rất đau buồn trước sự ra đi của Franco Baresi. Cảm xúc của ông lúc này thế nào?

Ngoài nỗi buồn vô hạn, tôi như được sống lại 40 năm qua trong cuộc đời anh ấy. 25 năm trong số đó tôi đã được đồng hành cùng Baresi. Đó không chỉ là một tình bạn. Khi bạn thi đấu bên cạnh một người, sát cánh cùng anh ấy ngày đêm, cùng vui, cùng khổ, cùng chiến thắng, mối liên kết giữa hai người là không thể chia lìa. Với tính cách của tôi – một kiểu người mà ngày trước hướng nội và khép kín hơn bây giờ, Baresi chính là tấm gương của một người thủ lĩnh hoàn hảo. Anh ấy cho tôi thấy hình mẫu mà tôi muốn trở thành: nói ít, làm nhiều.

Đến cả những ngày gần đây, người ta vẫn hay nói Maldini giỏi thì giỏi thật, miễn bàn, chơi 902 trận cho Milan, vô địch 7 Serie A, 5 Cup C1/Champions League, 126 lần khoác áo ĐTQG với 74 trận đeo băng đội trưởng, nhưng tính cách thì không tài nào chịu đựng nổi. Ông nghĩ sao?

Tôi không biết nữa. Người đời đánh giá tôi, chứ bản thân tôi không thể nào làm hài lòng tất cả được. Tôi chỉ muốn làm mọi việc cho đàng hoàng, và muốn nói mọi thứ thật rõ ràng. Những người từng làm việc với tôi, từ các đồng đội, các đồng nghiệp trong 5 năm tôi làm Giám đốc Kỹ thuật ở Milan đều hiểu rất rõ con người tôi. Nếu một người nỗ lực khẳng định vai trò và bảo vệ trách nhiệm của mình bị coi là cứng nhắc, thì vâng, tôi cứng nhắc. Nếu một người biết chịu trách nhiệm, luôn khao khát chiến thắng và chấp nhận thất bại bị coi là cứng nhắc, tôi cũng xin nhận. Nhưng tôi thấy mình may mắn, một may mắn có được từ 25 năm quần đùi áo số.

Tôi không tham quyền cố vị. Lúc nào tôi cũng cảm thấy tự do trong các lựa chọn của mình. Ơn Chúa là tôi không gặp áp lực về kinh tế. Tôi nhận lời đảm nhận một vị trí nào đó là bởi tôi nhìn thấy cơ hội được thực thi công việc, được góp sức mình. Tôi lấy làm tiếc khi điều này bị nhìn nhận là ngạo mạn hay cứng nhắc. Nhưng một khi đã được giao trọng trách, tôi thấy mình có nghĩa vụ phải làm cho tới nơi tới chốn.

Cho đến nay ông vẫn giữ im lặng. Ông có thể kể lại trải nghiệm ngắn ngủi trong vai trò Giám đốc Kỹ thuật FIGC thực sự đã diễn ra thế nào không?

Malago gọi cho tôi vào dịp lễ Phục sinh và nói: “Có khả năng tôi sẽ trở thành Chủ tịch FIGC, cậu là người tôi muốn có trong bộ sậu”. Tôi đã gật đầu. Với tôi, trong bóng đá chỉ có hai thứ tồn tại, là Milan và ĐTQG. Sau đó, tôi không nghe thêm tin tức gì từ ông ấy nữa. Đúng một ngày trước cuộc bầu cử, Malago gọi lại: “Ngày mai bầu cử rồi, cơ hội rất lớn, tôi muốn cậu tham gia”. Tôi đáp: “Hãy ngồi lại nói chuyện”.

Và hai người đã nói chuyện gì?

Ông ấy đề nghị tôi làm Chủ tịch Club Italia (cơ quan quản lý các ĐTQG Italy). Câu chuyện không chỉ là vực dậy mỗi ĐTQG, mà là cuộc tái thiết cả nền bóng đá nước nhà.

Liệu có cần thiết phải gọi thêm cả Leonardo không?

Tôi và Leonardo là bạn bè thân, có chung các giá trị và nguyên tắc sống. Cậu ấy có tài trong cách tổ chức, lại rất ăn ý với tôi. Vậy là chúng tôi bắt tay vào việc. Chúng tôi đã nghĩ ra một vai trò mới, tức Giám đốc Kỹ thuật. Vị trí này chưa từng có trong sơ đồ tổ chức của ĐTQG. Trước đây HLV trưởng chỉ toàn làm việc trực tiếp với Chủ tịch Liên đoàn. Nhưng thế là không đúng, HLV cần có người để trao đổi chuyên môn.

Rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo?

Các thỏa thuận bị lật kèo. Hệ quả, điều duy nhất tôi có thể làm là từ chức, từ chối ký vào bản hợp đồng 4 năm mà lẽ ra sẽ bắt đầu từ ngày 1/8.

Xin thứ lỗi, sao ông có thể nhận công việc khi chưa đạt được thỏa thuận với Malago trong việc lựa chọn tân HLV trưởng cho ĐTQG?

Thực ra câu hỏi đầu tiên tôi đặt ra cho ông ấy là: “Ai sẽ chọn HLV trưởng?”. Malago trả lời: “Các cậu quyết định HLV, còn tôi sẽ phê duyệt”. Cam kết là như thế. Nhưng rồi, những sự kiện diễn ra về sau khiến mọi thứ thay đổi.

Dư luận đã rất ngạc nhiên khi ông đưa ra một lộ trình thời gian kéo dài tới 8-10 năm.

Tại cuộc họp với các CLB Serie A, tôi đã trình bày dự án của chúng tôi, dựa trên hai tuyến phát triển song song. Việc tái thiết bóng đá Italy cần có thời gian. Đào tạo các tài năng mới và xây dựng tư duy mới là một chặng đường dài. Nó đòi hỏi phải tạo ra một bộ máy mới, với sự tham gia của tất cả các bộ phận thuộc Liên đoàn, từ Serie A, Serie B, Serie C, bóng đá phong trào, các hiệp hội HLV, cầu thủ, trọng tài.

Và rồi có một tuyến phát triển khác, hay có thể gọi là một chuyến tàu khác, phải chạy nhanh hơn nhiều, bởi chưa đầy hai tháng nữa chúng ta sẽ gặp Bỉ, Thổ Nhĩ Kỳ và Pháp ở Nations League. Chúng tôi vừa phải chuẩn bị cho tương lai, vừa phải thi đấu tốt ở hiện tại. Và bắt đầu chiến thắng trở lại.

Tại sao ông lại chọn Andrea Pirlo?

Ý tưởng của chúng tôi gắn liền với yếu tố kỹ thuật, một lối chơi thiên về tấn công. Một sự thay đổi toàn diện. Ở Italy, chúng ta đã lạc hậu về rất nhiều mặt. Chúng tôi muốn khâu đào tạo trẻ không còn bị đóng khung chiến thuật nặng nề, mà dựa vào kỹ thuật, kỹ năng đấu một-một và tư duy tấn công. Chúng tôi muốn một HLV trẻ, từng có tiểu sử cống hiến cho ĐTQG. Có ba cái tên được đưa ra.

Ngoài Pirlo thì còn ai nữa?

Daniele de Rossi và Fabio Grosso. Ba nhà vô địch thế giới. Nhưng Malago lại nói với chúng tôi rằng, dựa trên các thỏa thuận giúp ông ấy đắc cử – với sự ủng hộ của tất cả các CLB ngoại trừ Lazio – chúng tôi không được đụng đến HLV của các đội bóng đang chơi ở Serie A. Vì vậy De Rossi (người đang dẫn dắt Genoa) và Grosso (người đang dẫn dắt Fiorentina) bị gạt bỏ.

Quan điểm của Lega Serie A (ban tổ chức Serie A) thế nào?

Tôi cũng hiểu cho cái khó của họ. Từ cuối tháng 7, các đội đã hội quân để chuẩn bị mùa giải mới, rất khó để thay tướng giữa dòng. Malago bảo chúng tôi: “Chuyện này không làm được”. Và thế là chúng tôi tiến hành phương án Pirlo.

Không lẽ, hoàn toàn không còn ứng viên nào khác?

Vẫn còn đó một cuộc điện thoại cho HLV người Italy vĩ đại nhất mọi thời, người bạn chí cốt của tôi, Carlo Ancelotti. Nhưng Carletto trả lời rằng phía đội tuyển Brazil vừa tái khẳng định sự tin tưởng tuyệt đối bằng việc gia hạn hợp đồng với ông ấy, rồi chúc chúng tôi may mắn. Đó là một cuộc gọi mang tính lễ nghi cần thiết.

Còn Pep Guardiola, chuyện thực sự là thế nào?

Guardiola là HLV đại diện rõ nhất cho lối chơi kỹ thuật và tấn công. Thông qua một vài người bạn, ông ấy từng thổ lộ ý định muốn dẫn dắt một ĐTQG. Chúng tôi đã sang Barcelona gặp ông ấy, cùng ăn trưa và trò chuyện suốt cả ngày. Guardiola rất hào hứng. Ông ấy đã rất gần với cái gật đầu, thậm chí còn bắt đầu vẽ các sơ đồ đội hình ra giấy…

Có nhiều thông tin cho rằng Guardola đã đòi mức lương 20 triệu euro (khoảng 23 triệu USD), như một các để từ chối khéo?

Tuyệt đối không! Tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề. Guardiola nói thẳng với chúng tôi: “Hãy trả tôi ít hơn một euro so với những gì HLV gần nhất nhận được, thế là ổn”.

Vậy tại sao ông ấy lại từ chối?

Vì kiệt sức. Guardiola vừa trải qua 10 năm vắt khô sức lực ở Ngoại hạng Anh. Ông ấy cũng vừa phẫu thuật lưng và muốn nghỉ ngơi. Nhưng đó quả thực là một cuộc thảo luận rất nghiêm túc, chúng tôi đã mổ xẻ các lứa đội tuyển của Italy, từ U17 trở lên… Vì vậy chúng tôi mới chốt phương án Pirlo. Malago biết tất cả mọi chuyện, chúng tôi báo cáo với ông ấy từng bước.

Nhưng Pirlo đâu phải là một HLV có phẩm chất chiến thắng?

Đó là góc nhìn cá nhân của giới truyền thông các anh thôi. Chúng tôi muốn một HLV trẻ, tâm huyết với dự án và từng có một sự nghiệp rực rỡ. Xét về chuyên môn, khi nói chuyện với Pirlo, tôi thấy cậu ấy cực kỳ am hiểu và chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu được đồng hành và hỗ trợ bởi một Giám đốc Kỹ thuật cùng một cố vấn, cậu ấy sẽ là HLV lý tưởng.

Đây không phải nhận định cá nhân. Pirlo tiếp quản một Juventus vừa giành 9 chức vô địch Serie A liên tiếp và chỉ đưa họ cán đích ở vị trí thứ 4. Ở những nơi khác, ông ấy cũng chẳng khá hơn.

Thế lý lịch của hai HLV gần nhất vô địch World Cup là Lionel Scaloni (Argentina) và Luis de la Fuente (Tây Ban Nha) thì sao? Nếu cứ nhìn vào người ngồi trên ghế huấn luyện phiến diện như vậy, các anh chỉ đang nhìn vào hôm nay mà không bao giờ nhìn vào ngày mai. Đừng quên chúng ta vừa trải qua ba kỳ World Cup liên tiếp phải ngồi nhà.

Tôi vẫn bảo lưu quan điểm, rằng lộ trình 8-10 năm là quá dài.

Đó cũng là điểm duy nhất tại cuộc họp với các CLB Serie A mà tôi gặp phải sự hoài nghi. Song chúng tôi ước tính lộ trình như vậy dựa trên kinh nghiệm không chỉ của các cường quốc bóng đá như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, mà còn của các quốc gia khác từng tái thiết nền bóng đá của họ, như Thụy Sĩ. Việc tái cấu trúc cần sự tham gia của tất cả các bên, thông qua đối thoại và tương trợ lẫn nhau.

Kỳ World Cup tiếp theo là sau 4 năm nữa.

Và Euro là sau 2 năm. Tôi biết thừa nếu không giành vé, chúng tôi sẽ bị sa thải ngay. Có thể điều đó không công bằng, nhưng thực tế là vậy. Bạn phải thắng ngay lập tức. Nhưng bạn cũng phải chuẩn bị cho tương lai.

Mối liên hệ của Pirlo với công ty cá cược của Nga có ảnh hưởng lớn thế nào?

Chuyện này chắc chắn có ảnh hưởng. Chúng tôi hoàn toàn không biết việc đó. Dư luận đã làm đúng phần việc của họ. Nhưng về mặt pháp lý, không có bất kỳ điều khoản nào ngăn cản Pirlo làm HLV trưởng ĐTQG.

Có nghĩa, đấy chỉ là một cái cớ?

Tôi phải nói là đúng như vậy. Rõ ràng người ta đã thổi phồng nó một cách hết sức thái quá. Pirlo sẵn sàng hủy hợp đồng với công ty cá cược Nga đó. Cậu ấy là người rất mực đàng hoàng, không đáng phải nhận sự bới móc này. Người ta lôi cả Bộ luật Đạo đức, Nghị định Về Nhân phẩm ra. Nhưng nếu thực sự mong muốn chọn Pirlo làm HLV trưởng, đã không có rào cản pháp lý nào tồn tại.

Còn vấn đề về con trai ông, Christian, và con trai của Pirlo, Nicolo thì sao? Việc họ dấn thân vào sự nghiệp làm người đại diện cầu thủ liệu có xung đột lợi ích với vai trò của hai người?

Sẵn đây thì nói luôn về chuyện này. Không ai chịu nói ra thực tế rằng quy định đó đã bị bãi bỏ từ năm 2019. Xét trên phương diện pháp lý, không có gì cản trở các con chúng tôi làm đại diện cầu thủ – hiện tại Christian đang làm tuyển trạch viên – và vấn đề đó cũng không thể ngăn tôi làm Giám đốc Kỹ thuật hay Pirlo làm HLV trưởng. Nếu thực sự chứng minh được vai trò của tôi xung đột với công việc của con trai, tôi sẽ từ chức ngay lập tức. Đó là một cái cớ rất vô lý và chưa từng được các lãnh đạo liên đoàn giải thích rõ ràng. Nhưng nó đã tạo ra tác động tiêu cực.

Vậy Malago đã nói gì với ông?

Ông ấy gọi điện cho tôi và Leonardo rồi bảo: “Theo tôi, không thể chọn Pirlo được. Từ hôm nay HLV trưởng sẽ do tôi quyết định. Từ hôm nay luật chơi thay đổi, tôi quyết định HLV và các ông phê duyệt”. Nhưng nếu tôi có nhiệm vụ, có trách nhiệm và muốn thực thi nó, thì đây là một đòi hỏi không thể chấp nhận. Chúng tôi xin 24 giờ suy nghĩ và đưa ra đơn từ chức, đối với một bản hợp đồng thậm chí còn chưa bắt đầu hiệu lực. Tôi không biết như thế có bị coi là cứng nhắc và ngạo mạn hay không. Nhưng tôi quen làm việc kiểu khác. Chúng tôi không còn đủ điều kiện tin tưởng lẫn nhau để tiến hành một khối lượng công việc đồ sộ, nhưng cũng đầy hứng khởi như thế nữa.

Nếu làm, các ông sẽ bắt đầu từ đâu?

Chúng tôi vốn đã bắt đầu rồi. Chúng tôi đã tới trung tâm huấn luyện Coverciano. Đó là một cỗ máy đang chết đứng. Có rất nhiều người muốn làm việc, nhưng họ không biết phải làm gì. Họ chờ đợi một mục tiêu, những chỉ dẫn. Gặp gỡ họ đã tiếp thêm cho chúng tôi rất nhiều năng lượng, trong một vai trò vốn dĩ đầy áp lực.

Có thật là các ông từng đề xuất Thiago Motta?

Không. Danh sách ứng viên chỉ gồm những cái tên tôi đã nêu.

Roberto Mancini có điểm gì không ổn? Ông ấy cũng từng là một cầu thủ nổi danh, từng vô địch Euro cùng ĐTQG.

Lẽ nào tôi lại không trân trọng Mancini. Nhưng chúng tôi có một dự án khác. Chúng tôi muốn một HLV mới, trẻ trung. Mancini và Antonio Conte đều là những HLV xuất sắc. Và đây cũng không phải là câu chuyện về tình bạn.

Bây giờ dư luận gọi đó là “chủ nghĩa phe nhóm”, khi bạn bè tìm cách nâng đỡ nhau.

Đúng, tôi là bạn của Pirlo. Tôi là bạn của Ancelotti. Nhưng tôi cũng là bạn của Mancini và Conte, dĩ nhiên mức độ giao du có khác nhau. Chúng tôi biết nhau nhiều thập kỷ, từng đối đầu, từng sát cánh ở ĐTQG. Với Mancini, chúng tôi vào tới bán kết Euro 1988 – cũng là kỳ Euro của Marco Van Basten – và World Cup 1990 trên sân nhà. Với Conte, chúng tôi vào chung kết World Cup 1994 và Euro 2000. Nhưng tôi không chọn người chỉ vì họ là bạn tôi. Tôi chọn những người mà ở thời điểm đó tôi thấy là phù hợp nhất cho dự án cần phát triển.

Dự án đó cụ thể sẽ như thế nào?

Một sự thay đổi triệt để, hoàn toàn mới, với các phương pháp hướng đến thứ bóng đá tấn công hơn. Đào tạo các tài năng trẻ. Hỗ trợ toàn bộ hệ thống các lứa U. Tôi sẽ trở thành Chủ tịch Club Italia, gồm 19 đội tuyển khác nhau: từ các lứa trẻ, tuyển nữ, bóng đá bãi biển cho tới futsal…

Maldini này, bóng đá phong trào thì vui thật đấy, nhưng chúng tôi muốn con cháu mình có thể cổ vũ đội tuyển Italy vào năm 2030 với nguyên vẹn cảm xúc như chúng tôi thời trẻ.

Tất nhiên rồi. Nhưng nếu chúng ta lại bị loại ngay từ vòng bảng, và lại phải bắt đầu từ con số 0 thì sao? Chúng ta có chịu nhận ra rằng bóng đá Italy đã mất đi tính cạnh tranh, không chỉ so với các ông lớn, mà so với cả những quốc gia trước đây luôn đi sau chúng ta? Chúng ta có ý thức được việc phải rà soát lại toàn bộ, từ cơ sở hạ tầng cho đến văn hóa bóng đá?

Mô hình lý tưởng của ông là Milan thời Silvio Berlusconi à?

Berlusconi là một mô hình quản trị kinh điển. Ông ấy giành mọi danh hiệu với mức chi tiêu ít hơn nhiều so với các CLB khác, những đội đã ném cả tỷ bạc ra cửa sổ trước khi vô địch được cái gì đó…

Ông đang ám chỉ Inter Milan?

Không. Tôi đang nghĩ đến các đội bóng nước ngoài, từ Chelsea đến PSG. Milan thời Berlusconi rất đáng để nghiên cứu. Ông ấy dạy rằng cấu trúc của tổ chức nơi bạn làm việc là cốt lõi, rằng việc tôn trọng vai trò của nhau là tối quan trọng. Ai có quyền quyết định thì quyết định, và sau đó chịu trách nhiệm về hành động của mình. Tôi cảm thấy điều này không còn được áp dụng nữa. Nền tảng của bất kỳ hợp đồng lao động nào là phải tự chịu trách nhiệm. Nếu sai, tôi sai bằng chính tư duy của mình. Nhưng Berlusconi không chỉ thay đổi cách quản trị.

Văn hóa. Mỗi ngày ở Milanello lại có ai đó đến dạy chúng tôi một điều mới. Chúng tôi mệt bở hơi tai sau các bài tập của Arrigo Sacchi, vậy mà vẫn có người đến dạy tiếng Anh, người khác dạy về dinh dưỡng, người khác dạy về lịch sử thể thao… Ban đầu chúng tôi rất ngỡ ngàng. Nhưng sau đó chúng tôi hiểu chúng quan trọng thế nào. Ngày nay bạn không thể cạnh tranh ở tầm quốc tế nếu không phát triển toàn diện về mọi mặt.

Lega Serie A muốn Conte. Tại sao ông ấy lại không phù hợp? Do thứ bóng đá không đủ thiên hướng tấn công sao?

Tôi đã nói chuyện với Giuseppe Marotta, với Antonio Percassi, với nhiều chủ tịch và các giám đốc khác, chẳng ai đưa ra cho tôi một cái tên cụ thể nào cả.

Chuyện các chủ tịch thích Conte đâu phải là bí mật.

Ban tổ chức giải đấu đã rất sòng phẳng, họ thậm chí còn đảm bảo với tôi rằng nếu cần hỗ trợ về mặt tài chính, họ sẵn sàng giúp. Nhưng họ cũng thừa biết tính tôi rồi. Nếu tôi đến đây mà hai cái tên đã được ấn định sẵn – một từ Malago và một từ Lega Serie A – thì gọi tôi về làm gì? Đã rất nhiều lần người ta cam kết cho tôi quyền tự quyết. Họ có ứng viên yêu thích riêng, điều đó bình thường. Nhưng nếu đã yêu cầu hợp tác và hướng tới một dự án chung, thì phải biết chia sẻ quyền lực.

Malago có làm ông thất vọng?

Đó là một mối quan hệ dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau. Nếu bạn đưa ra lựa chọn, bạn phải bảo vệ nó. Nếu bạn dám nói ra những gì mình nung nấu, người ta sẽ hiểu lựa chọn đó hơn một chút. Hãy thử so sánh với giải VĐQG Italy của 20 hay 30 năm trước xem.

Năm 2003 chúng ta có 3 trên 4 đội vào bán kết Champions League. Năm 2006 chúng ta vô địch World Cup. Milan của ông giành Champions League gần nhất năm 2007, Inter năm 2010. Sau đó chẳng còn gì nữa, ngoại trừ chức vô địch Euro của Mancini.

Xét về chuyên môn, chúng ta là một quốc gia không còn sản sinh ra các cầu thủ tài năng. Có cái gì đó đang hỏng từ hệ thống. Các con tôi đã chứng kiến điều đó ở các lứa trẻ Milan, khi người ta chỉ toàn nói về chiến thuật. Nếu một đứa trẻ có năng khiếu, đó lại bị coi là vấn đề. Điều này đi ngược lại các quy luật bóng đá hiện đại. Rồi chúng ta có những SVĐ xuống cấp, các trung tâm thể thao không đạt chuẩn. Chúng tôi từng muốn lôi kéo tất cả cùng vào cuộc để thay đổi các quy định và luật lệ trong thời gian ngắn nhất.

Những quy định và luật lệ nào?

Một dạng “thỏa ước vì ĐTQG”. Những quy định thúc đẩy cầu thủ Italy được thi đấu nhiều hơn ở Serie A, B và C. Bắt buộc các CLB đầu tư vào đào tạo trẻ. Ở đây chúng ta không còn biết phòng ngự và cũng chẳng biết tấn công, chúng ta chơi chậm chạp, còn trọng tài thì thổi còi quá nhiều.

Các ông từng nghĩ đến quy định bắt buộc phải giữ một số lượng cầu thủ Italy tối thiểu trên sân à?

Các quy định của châu Âu về tự do lưu chuyển lao động không cho phép chuyện đó, nhưng chúng tôi sẽ tìm ra giải pháp. Và rồi phải đào tạo các HLV theo cách hiện đại hơn. Ngày nay, một HLV dạy các cầu thủ nhí từ 10 đến 14 tuổi chỉ nhận lương 1.000 euro (khoảng 1.154 USD) một tháng, họ phải làm thêm nghề thứ hai. Phải hỗ trợ họ, vì độ tuổi các cầu thủ họ đang đào tạo mang tính quyết định.

Thay thế vị trí của ông sẽ là Claudio Ranieri. Ông nghĩ sao về quyết định bổ nhiệm này?

Sự nghiệp của Ranieri đã tự nói lên tất cả. Tôi không thể nhận xét. Có một nhân vật như Ranieri là một điểm cộng. Tôi chỉ muốn nói rằng khối lượng công việc phải làm là cực lớn. Tôi không biết người ta giao cho ông ấy nhiệm vụ gì. Tôi chỉ e rằng người ta sẽ lại dồn quá nhiều tầm quan trọng cho ĐTQG, mà bỏ quên mất cuộc tái thiết nền bóng đá Italy.

Còn cá nhân ông cảm thấy thế nào?

Tôi sẽ mang theo một nỗi trăn trở đến suốt đời. Tôi đã nhận một cam kết nặng nề mà qua từng ngày nó gần như trở thành một giấc mơ, là làm điều gì đó cho các thế hệ tương lai, để xây dựng một nền bóng đá Italy đầy tính cạnh tranh. Một giấc mơ dang dở nhưng tuyệt đẹp, cũng bởi có biết bao người tôi từng gặp sẵn sàng xắn tay cùng làm việc. Anh có biết Guardiola đã nói chuyện với chúng tôi rất lâu về điều gì không?

Về tầm ảnh hưởng của Johan Cruyff đối với bóng đá Tây Ban Nha. Trong hai năm đầu, ông ấy bị tất cả chống lại. Nhưng nếu ngày nay Tây Ban Nha liên tục trình làng các tài năng, đó là nhờ những chỉ dẫn của Cruyff. Chúng tôi không dám tự so sánh mình với ông ấy. Nhưng con đường phải đi là như vậy. Gian nan, dài tập, nhưng nó lẽ ra đã thay đổi diện mạo của bóng đá Italy. Thật tiếc! Hết sức đáng tiếc!

Hoàng Thông (theo Corriere dello Sport)

NGUỒN BÀI VIẾT

Nguồn bài viết: Vnexpress.net

Nội dung được trích dẫn và tham khảo từ Vnexpress.net.

Xem bài viết gốc tại Vnexpress.net

Bình luận cộng đồng

0

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.

Tham gia thảo luậnChia sẻ ý kiến văn minh và tôn trọng cộng đồng.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai.