Trả lời phỏng vấn trên báo Tây Ban Nha Marca đầu tháng 9/2026, Luka Modric khẳng định đề tài về tuổi tác của anh đang bị khai thác quá mức, tin rằng bản thân vẫn đủ sức đối đầu với các cầu thủ trẻ và mong được trở lại Real Madrid sau khi giải nghệ.

Điều gì khó hơn: nói lời chia tay Real hay làm quen với chuyện không còn là cầu thủ của Real?
Theo trải nghiệm của tôi, nói lời chia tay khó hơn nhiều so với việc thích nghi. Bởi sau cùng, bạn phải chấp nhận thực tế rằng một hành trình đã kết thúc. Bóng đá hay cuộc sống cũng vậy. Bạn phải tách mình khỏi những điều mà bản thân từng sống hết mình vì chúng. Tôi nghĩ việc nói lời từ biệt là thử thách lớn nhất, còn việc đến AC Milan và từng bước quen với nhịp sống mới, thực tại mới, CLB mới thì dễ dàng hơn. Milan đã dang rộng vòng tay đón nhận tôi ngay từ ngày đầu và hiện tại tôi rất hạnh phúc ở đây.
Nói lời chia tay Real chưa bao giờ dễ dàng, nhưng như tôi đã chia sẻ, đó là một phần của cuộc sống. Khi biết mình đã cống hiến tất cả, đã làm mọi thứ trong khả năng vì CLB, bạn có thể ra đi ngẩng cao đầu. Và tôi đã ra đi với tâm thế ấy.
Bộ ba Casemiro – Toni Kroos – Modric có phải là hàng tiền vệ hay nhất lịch sử?
Nhận xét đó tôi xin dành cho người đời. Bóng đá thì luôn tồn tại những tranh luận như thế và tôi muốn nhường lại phần đánh giá cho giới chuyên môn cũng như dư luận. Thứ duy nhất tôi có thể khẳng định là từng phút được sát cánh với hai người họ là quãng thời gian tôi cảm thấy được cực kỳ tận hưởng.
Ngay cả trên sân tập cũng thế, dù có lúc chúng tôi cạnh tranh với nhau và các trận đấu tập đôi khi còn khốc liệt hơn cả một trận đấu chính thức. Chúng tôi hiểu nhau đến mức nhắm mắt lại cũng có thể chuyền bóng cho nhau, và quả thực, trải nghiệm ấy thật không tưởng. Tuy nhiên, cảm nhận đó cũng đúng với tất cả các đồng đội khác trong kỷ nguyên được coi là hoàng kim nhất lịch sử Real. Vì vậy tôi không thích chỉ nhắc đến riêng ba chúng tôi, bởi có rất nhiều người khác cũng đã đóng góp vô vàn cho CLB.
Trong bóng đá, không phải lúc nào cũng dễ tìm thấy niềm vui vì áp lực quá lớn. Nhưng anh có thực sự tìm thấy nhiều niềm vui ở Real?
Có chứ, tôi đã thực sự được thỏa mãn. Dù áp lực là khủng khiếp, tôi vẫn tìm được cách để vui sống cùng nó. Bản thân tôi lại thích gánh vác trách nhiệm và sống trong áp lực. Tôi cảm thấy mình chơi tốt nhất trong trạng thái như vậy. Ở một môi trường thảnh thơi, tôi lại không phát huy được tối đa khả năng. Tôi cần chút áp lực, chút đòi hỏi khắt khe để bứt phá.
Ở Real, ví dụ như khi vừa vô địch Champions League, mùa giải mới bắt đầu, bước vào chuỗi trận tiền mùa giải, chỉ cần thua một trận thôi là bầu không khí khủng hoảng đã bao trùm. Nghĩa là mức độ đòi hỏi ở đây rất kinh khủng. Bạn giành một chức vô địch Champions League và ngay lập tức hướng tới chiếc cup tiếp theo. Không ai thỏa mãn với những gì đã làm được, bạn luôn phải nhìn về phía trước.

Và đó là lý do anh chọn Milan?
Chính xác. Kỳ vọng ở đây vô cùng lớn. Milan là một trong những CLB vĩ đại nhất thế giới và giàu truyền thống, dù có thể trong những năm gần đây họ không đạt được những kết quả mà người hâm mộ lấy làm quen thuộc. Nhưng không vì vậy mà vị thế của một gã khổng lồ và một trong những đội bóng được yêu thích nhất hành tinh giảm đi.
Đặt chân đến đây, bạn sẽ cảm nhận ngay điều đó. Bạn hít thở bầu không khí lịch sử của Milan. Ngay tại trung tâm huấn luyện Milanello này, bạn cũng có thể mường tượng ra mọi thứ. Biết bao huyền thoại, biết bao danh thủ đã từng chơi bóng ở đây. Và đó chắc chắn là một trong những lý do tôi chọn Milan. Khi còn nhỏ, theo dõi bóng đá Italy, Milan chính là đội bóng yêu thích của tôi. Do đó, nhiều yếu tố gom lại giúp tôi đưa ra quyết định dễ dàng hơn sau khi rời Real, bởi tôi luôn dành một tình cảm đặc biệt và sự tôn trọng lớn cho Milan. Khi cơ hội này đến, tôi gần như không phải đắn đo.
Vậy mục tiêu anh đặt ra cho mùa giải mới này cùng Milan là gì?
Làm tốt hơn mùa trước. Trong một thời gian dài của mùa trước, chúng tôi đã chơi rất hay, đua tranh Serie A đến tận tháng 3. Nhưng rồi ở những vòng đấu cuối, chúng tôi gần như đã quăng đi tất cả và tuột mất tấm vé dự Champions League. Kết quả ấy thật đau đớn với Milan, vì xét ở bề dày lịch sử, CLB tối thiểu phải góp mặt ở Champions League mỗi năm. Milan là CLB giàu thành tích thứ hai trong lịch sử giải đấu, chỉ sau Real.
Mục tiêu hiện tại của tôi là thi đấu tốt, giúp đội bóng trên mọi phương diện cả trên sân lẫn phòng thay đồ. Chúng tôi đang tràn đầy khí thế. Năm nay có nhiều sự thay đổi, từ ban huấn luyện mới, nhiều tân binh, và ban lãnh đạo xem tôi là một phần quan trọng trong kế hoạch. Họ muốn có tôi ở đây, và đó là lý do tôi đang chơi mùa thứ hai liên tiếp ở đây. Tôi muốn cống hiến, thi đấu hết mình và cùng tập thể đưa Milan trở lại vị thế chiến thắng. Một cá nhân không thể làm nên chuyện, nhưng tất cả chúng tôi phải nắm tay nhau nỗ lực để đưa Milan từng bước trở lại đúng vị thế vốn có.
Làm sao anh vẫn có thể giữ động lực qua từng mùa giải?
Đâu có gì khó! Tôi đang được làm thứ mình yêu thích nhất mà. Bóng đá là cuộc sống của tôi. Tôi bắt đầu tập luyện từ 6 tuổi và bóng đá thực sự là bản ngã của tôi. Đến giờ tôi vẫn đam mê và tận hưởng bóng đá, vẫn giữ nguyên tham vọng và động lực. Khi bạn còn nguyên những cảm xúc đó, chuyện tiếp tục qua từng mùa giải trở nên rất tự nhiên. Ơn Chúa là thể chất và tinh thần của tôi đều đang ở trạng thái tốt. Tất cả phải cùng hòa quyện, nhất là tình yêu vô bờ bến dành cho quả bóng. Vì nói gì thì thể lực vẫn là điều kiện đủ.
Tôi chưa bao giờ coi bóng đá là một công việc. Với tôi, đây là niềm vui. Chưa một ngày nào tôi thức dậy và tự bảo: “Mình không muốn tập nữa, mình chẳng muốn thức dậy chút nào”. Chưa một lần nào như vậy cả! Và chừng nào còn giữ được cảm giác này, tôi không thấy có lý do gì để dừng lại.
Tôi biết nhiều người cứ mãi bàn tán về tuổi tác của tôi, và nói thật thì chuyện đó bắt đầu trở nên nhàm chán rồi. Như thể đó là một phần của “kịch bản truyền thông”, song nó không hề ảnh hưởng đến tôi. Tôi sống và tận hưởng từng ngày, và tôi tin cơ thể sẽ lên tiếng khi đến lúc phải dừng lại. Tôi sống thực tế và thành thật với bản thân. Thời khắc đó ắt sẽ rất khó chấp nhận, nhưng rồi nó sẽ buộc phải đến. Cũng gần lắm rồi đấy, chắc chắn là gần hơn trước đây. Nhưng thôi, cứ chờ xem tôi có thể chiến đấu và bước tiếp trong bao lâu nữa.
Anh nói mình không bị ảnh hưởng bởi những lời ra tiếng vào về tuổi tác, nhưng anh có thấy phiền khi người ta cứ liên tục lặp lại “Luka Modric đã 40 tuổi rồi”? Anh có mệt mỏi với chuyện đó không?
Không phải là tôi bực bội hay giận dỗi gì, nhưng đúng là nghe mãi cũng phát mệt. Mệt vì cứ phải nghe liên tục, và đây chẳng phải chuyện mới xuất hiện 1-2 năm gần đây. Điệp khúc này đã bắt đầu từ năm 2019 sau World Cup, khi tôi mới 33 tuổi. Lúc đó người ta đã bắt đầu xì xào: “Để xem trụ được bao lâu, 33, 34 tuổi rồi, hết thời rồi…”. Thế rồi sau đó tôi giành thêm hai chức vô địch Champions League, về ba ở một kỳ World Cup nữa cùng Croatia, vào chung kết Nations League và thêm nhiều danh hiệu khác. Tôi nghĩ sau tất cả, dù không thích tự nói về mình, nhưng tôi tin mình đã chơi thứ bóng đá hay nhất sự nghiệp trong giai đoạn ấy.
Vì vậy, đừng nên nhìn vào tuổi tác, hộ chiếu hay tấm thẻ căn cước của một cầu thủ. Hãy nhìn vào những gì anh ta mang tới trên sân. Dù bạn 18, 30, 40 hay 50 tuổi… cũng không quan trọng. Nếu bạn chứng minh được trên sân ngày qua ngày rằng mình đủ sức cạnh tranh, mình còn có thể làm được, ấy mới là thước đo duy nhất. Tuổi tác với tôi chỉ là con số, nhưng mọi người lại quá ám ảnh với nó. Có vẻ như cứ hễ có tuổi là người ta muốn gạt bạn sang một bên. Nhất định không phải như vậy. Chuyện cứ bị nhắc về tuổi tác không làm tôi suy sụp hay khó chịu, chỉ là nghe mãi thì phát chán thôi. Suy cho cùng, đó cũng là động lực để tôi chứng minh điều ngược lại, chứng minh rằng một cầu thủ vẫn hoàn toàn có thể thi đấu đỉnh cao ở một độ tuổi đã muộn.

Người đời luôn nói về nền tảng thể lực của Cristiano Ronaldo hay những cầu thủ như vậy, nhưng lại hiếm khi nói về anh theo cách đó. Trong khi, thực tế anh lại là người thi đấu nhiều phút nhất và gần như chạy nhiều nhất mỗi trận. Anh đã tập luyện thế nào nơi hậu trường để có được thể trạng như vậy? Phải chăng do anh không thích phô trương, chứ thực sự thể lực của anh cũng là một… kỳ quan?
Tôi thực sự cảm thấy bản thân có thể trạng rất tốt. Nhiều người sẽ bảo do yếu tố di truyền, điều đó có thể đúng một phần, nhưng di truyền không phải là tất cả. Nếu bạn không nỗ lực, không cống hiến 100% sức lực mỗi ngày và trong cả các kỳ nghỉ, bạn rất khó duy trì đỉnh cao lâu đến vậy. Gần như là không thể. Đó là tổng hòa của nhiều yếu tố. Ngay cả khi đi nghỉ, chưa bao giờ tôi không vận động quá một tuần. Tôi không nhớ nổi lần gần nhất mình ngồi yên là khi nào. Có lẽ chỉ trừ lúc bước lên du thuyền và không thể làm gì khác (cười), còn lại thì ngày nào tôi cũng tập luyện. Không đánh tennis, chơi bóng rổ thì tôi chạy bộ. Vận động đã ăn sâu vào máu tôi rồi.
Không có sự kiên trì đó, chắc chắn bạn không thể làm được. Tuy nhiên, tôi tin niềm đam mê thuần khiết dành cho thể thao, mà cụ thể ở đây là bóng đá, đóng vai trò vô cùng quan trọng. Có thể mọi người không nhìn thấy, không nhận ra hoặc không đồng tình, nhưng chính tình yêu và ngọn lửa đam mê với quả bóng là chìa khóa. Trong tôi vẫn luôn khao khát bóng đá. Tôi muốn ganh đua, muốn chứng minh mình đủ sức đối đầu với những cầu thủ trẻ hơn. Đó chính là những lý do giúp tôi duy trì đỉnh cao suốt thời gian qua. Còn việc báo chí nói về tôi ít hơn người khác, tôi không lấy làm bận tâm.
Cậu bé bắt đầu chơi bóng ở Zadar, Croatia năm nào có từng hình dung mình sẽ làm nên một sự nghiệp vĩ đại như thế này?
Bản tính tôi vốn rất tham vọng, nhưng sẽ là dối lòng nếu bảo rằng tôi đã mường tượng ra tất cả những điều này. Không hề! Tôi vẫn hay nói, nếu ai đó đưa cho tôi một tờ giấy và bảo: “Hãy viết ra những gì anh muốn đạt được trong đời và sự nghiệp”, tôi sẽ chẳng bao giờ dám viết ra những điều này. Thậm chí tôi còn thấy sợ khi viết ra ấy chứ. Ước mơ duy nhất của tôi khi đó chỉ là được khoác áo, có trận ra mắt ĐTQG. Còn nói là có bao giờ hình dung ra tất cả những điều này hay không, thì ngay cả trong giấc mơ đẹp nhất cũng chưa từng.
Một Luka Modric khi bước ra khỏi trung tâm huấn luyện Milanello, hay trước đây là Valdebebas của Real, sẽ như thế nào?
Một con người rất bình thường. Một người đàn ông của gia đình. Tôi cố gắng dành thời gian cho gia đình, cho các con, làm những việc bình dị chứ chẳng có gì phi thường. Tôi gặp gỡ bạn bè. Tôi thích chơi padel, đánh tennis, chơi bóng rổ. Bất cứ khi nào rảnh tôi đều chơi. Tôi chỉ sống một cuộc sống bình thường, không có gì đặc biệt hay xa hoa cả.

Bạn bè của anh chủ yếu là giới cầu thủ hay người ngoài bóng đá?
Tôi có bạn bè cả trong lẫn ngoài giới bóng đá. Tôi vẫn giữ mối quan hệ với những người bạn thời thơ ấu. Họ là những người bạn thân nhất của tôi. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua mọi chuyện. Dù có lúc hướng đi khác nhau, chúng tôi vẫn luôn gắn kết và tôi luôn nhận được sự ủng hộ từ họ. Tôi lấy làm rất tự hào về khía cạnh này. Nhưng nhìn chung, tôi có bạn bè muôn nơi.
Các CĐV Real nên gửi lời cảm ơn tới ai nhất để Modric có thể gia nhập đội bóng vào năm 2012? Anh, Chủ tịch Florentino Perez, hay Jose Mourinho?
Tới toàn thể CLB, nhưng tôi tin Mourinho là nhân tố quyết định nhất cho sự xuất hiện của tôi. Ông ấy đã làm tất cả những gì có thể để biến tôi thành bản hợp đồng của mùa hè năm đó. Khi ấy Real chỉ mượn Michael Essien và mua đứt duy nhất mình tôi. Cuộc đàm phán với Tottenham diễn ra phức tạp, kéo dài và căng thẳng. Nếu Mourinho không quyết liệt đến cùng, có lẽ Real đã bỏ cuộc. Nhưng ông ấy kiên quyết muốn có tôi. Vì vậy, ông ấy là người quan trọng nhất.
Sau đó là Chủ tịch Perez, người tôi dành một tình cảm đặc biệt và đã giúp tôi rất nhiều. Tôi luôn trân trọng ông ấy. Mọi người đều đóng vai trò quan trọng, nhưng Mourinho là người khởi đầu và tôi sẽ luôn biết ơn sự tin tưởng, tình cảm đó ngay từ ngày đầu tiên. Điều đáng tiếc duy nhất là tôi chỉ được làm việc cùng ông ấy một năm. Nhưng cuộc sống là vậy. Tôi đã học được rất nhiều trong năm đó, dù bản thân rất muốn gắn bó với ông lâu hơn.
Anh có thể trở lại làm việc cùng ông ấy bây giờ, khi Mourinho đã tái xuất.
Muộn mất rồi (cười). Dù ông ấy ở đâu, tôi luôn chúc ông ấy những điều tốt đẹp nhất. Khi Mourinho dẫn dắt các đội bóng khác, tôi vẫn luôn dõi theo và vui mừng mỗi khi ông ấy đạt kết quả tốt. Tôi tin Real đã có một quyết định sáng suốt khi bổ nhiệm ông ấy, bởi Mourinho là một nhà vô địch đích thực và hiểu rõ nội tại CLB. Ông ấy biết cần phải làm gì để chiến thắng. Tôi hy vọng họ sẽ có một mùa giải thành công cùng nhau. Đó là điều tôi luôn mong ước cho Real và đặc biệt là cho cá nhân Mourinho.
Anh từng nói Real là nhà. Liệu khi giải nghệ, anh có muốn trở lại nơi này?
Tốt quá chứ, tôi rất muốn! Thành thật mà nói, tôi chẳng việc gì phải giấu giếm. Real là nhà của tôi và dĩ nhiên một ngày nào đó tôi muốn trở về. Nhưng hãy chờ xem theo cách nào và trong vai trò gì, nếu điều đó xảy ra. Tôi không muốn quay lại chỉ để cho có mặt hay ngồi đó cho đủ quân số. Tính tôi không như vậy. Tôi muốn mình phải có ích, muốn cống hiến cho Real chứ không phải trở về mà không biết mình ở đó để làm gì. Đó là quan niệm của tôi. Real đã cho tôi tất cả, trao cho tôi quá nhiều. Tôi nghĩ mình chỉ trở lại khi có thể làm điều gì đó có giá trị, làm tốt công việc và cống hiến, không phải làm việc “tại” Real, mà là làm việc “vì” Real.
Như Mourinho từng nói gần đây: “Chúng ta phải làm việc vì Real, nâng tầm đội bóng ở mọi khía cạnh”. Chỉ như thế tôi mới muốn quay về. Nhưng hãy để thời gian trả lời. Đây là nhà của tôi, tôi là một “Madridista” từ đó đến nay và mãi mãi. Nếu thành thật, dĩ nhiên tôi rất muốn. Nhưng hãy xem cuộc sống mang lại điều gì, bạn không bao giờ biết trước được. Dự định của tôi là quay lại Madrid sinh sống, nhưng mọi thứ đều có thể thay đổi. Không thể nói trước điều gì. Nhưng hy vọng, hy vọng điều đó sẽ thành hiện thực.

Hoàng Thông (theo Marca)
Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net
S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.
Xem bài viết gốc


NGƯỜI SÓI
Nghe ngay
Bình luận cộng đồng
0Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.