Mourinho: ‘Vinicius bị ném đá vì cậu ấy giống cái cây trĩu quả’
Cuộc họp báo ngày 11/9 trước trận Real Madrid tiếp đón Rayo Vallecano của Jose Mourinho mang đến những câu trả lời đắt giá, đầy ẩn ý nhưng cũng không kém phần trực diện.

Tình hình toàn đội hiện ra sao?
Chúng tôi rất hạnh phúc, gắn kết và tập luyện tốt. Dĩ nhiên, tập luyện tốt đồng nghĩa với việc hồi phục hiệu quả. Hôm nay các cầu thủ tập nhẹ và bàn về chiến thuật, không đẩy cường độ lên quá cao nhưng vẫn dành sự tôn trọng tuyệt đối cho đối thủ. Rayo vừa có một chiến thắng và họ đã chứng minh được năng lực của mình. Chúng tôi cần phải hết sức tập trung cho trận đấu ngày thứ Bảy.
Nhân đây, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến HLV Benat San Jose của Rayo vì những lời khen quá đỗi ngọt ngào của ông ấy. Tôi thực sự không nghĩ mình xứng đáng với chừng đó lời mỹ miều. Khi gặp nhau trên sân, tôi sẽ dành cho ông ấy một cái ôm.
Theo ông, trận chung kết World Cup 2030 nên được tổ chức ở đâu? (Sau khi Chủ tịch LĐBĐ Morocco là Fouzi Lakjaa tuyên bố địa điểm đăng cai sẽ là nước của ông ấy. World Cup 2030 vốn được tổ chức ở Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha và Morocco)
Tổ chức ở đâu xét về lý là một chuyện, còn nơi tôi muốn lại là chuyện khác. Xin lỗi nhé (cười), cá nhân tôi muốn nó diễn ra tại Lisbon (Bồ Đào Nha). Câu trả lời này không phải dưới danh nghĩa HLV trưởng Real đâu nhé. Còn nếu được chơi ở một thánh đường, một SVĐ huyền thoại, nơi từng in dấu của những tượng đài lịch sử và của CLB vĩ đại nhất thì đó phải là ở đây, Santiago Bernabeu. Giả sử tôi mà đang huấn luyện Benfica, tôi vẫn sẽ trả lời như vậy.
Ông nghĩ sao về việc Ủy ban Trọng tài (CTA) ủng hộ quyết định của trọng tài Alejandro Hernandez khi không cho Real đá lại quả penalty trong trận thua Real Betis?
Tôi không lấy làm lạ, bởi giới trọng tài luôn có cơ chế tự bảo vệ cho nhau rất cao, họ “bọc lót” tốt lắm. Việc họ lên tiếng chỉ trích một quyết định của đồng nghiệp là chuyện cực kỳ hiếm thấy. Đúng là đoàn kết thì tạo nên sức mạnh!
Ông đánh giá thế nào về Vinicius trước những luồng ý kiến trái chiều hướng về cậu ấy thời gian qua?
Ở Bồ Đào Nha có câu ngạn ngữ này, tôi không rõ ở Tây Ban Nha có câu tương đương hay không: “Người ta chỉ ném đá vào cây sai quả”. Hãy nhìn lại những gì Vini đã làm được ở đây vài năm qua? Cậu ấy đã có bao nhiêu danh hiệu Champions League? Đã ghi bao nhiêu bàn? Đó là một cái cây trĩu quả! Người ta ném đá vì người ta thèm khát thứ quả ngọt đó.
Rồi Vini xuất sắc sẽ trở lại. Mùa trước, lúc cả Bernabeu đang nín thở lo sợ trước Benfica, Vini đã tự tay kết liễu đối thủ. Cậu ấy sẽ trở lại. Trong kỷ nguyên của dữ liệu và thống kê, các chỉ số cho thấy cậu ấy đang tiến rất gần đến vận tốc tối đa, phá kỷ lục về số lần tung nước rút cường độ cao, kỷ lục thu hồi bóng, đặc biệt là cướp bóng ở một phần ba sân đối phương… Ngày đó sắp đến rồi.

Đã đến lúc xoay tua đội hình chưa? Liệu có phải thời điểm dành cho Yan Diomande đã tới?
Tôi không muốn tiết lộ ai sẽ ra sân. Tôi không làm việc theo cách đó. Lúc này tôi không bận tâm đến ba trận đấu sắp tới, tôi chỉ nghĩ đến trận Rayo. Tôi muốn thắng. Nhưng quả thực là có dư địa. Có thể không phải là xoay tua triệt để, mà là bơm thêm nguồn năng lượng mới. Những đôi chân sung sức nhất.
Chúng tôi đã tốn quá nhiều sức cho trận gặp Inter Milan vừa rồi. Toàn đội vừa đón sự trở lại của Camavinga, Bernardo, Arda… Chúng tôi là một tập thể có chiều sâu để sẵn sàng trao cơ hội cho những cầu thủ tràn đầy năng lượng, đồng thời giúp các nhân tố khác có thời gian nghỉ ngơi. Chúng tôi phải chơi ba trận trong vòng 9 ngày, rồi gặp Elche sau đó ba ngày nữa. Nhưng trọng tâm vẫn là làm sao để thắng trận ngày mai. Để làm được điều đó, quan trọng là hai hoặc ba cầu thủ không đá trận trước có thể vào sân và tiếp thêm sức sống cho đội bóng.
Ông từng nói sẽ không phán xét khán giả, nhưng cảm giác thực sự của ông thế nào khi nghe thấy những tiếng la ó hướng về một cầu thủ như Vinicius?
Tôi thậm chí không muốn đưa ra ý kiến, đây không phải lúc chỉ trích hay nhận xét. Tôi chẳng là ai để đưa ra lời phán xét cả. Tôi chỉ thấy buồn, vì tôi luôn cực kỳ khắt khe với các học trò của mình. Mới hôm nọ tôi có đọc bài phỏng vấn của Dean Huijsen, cậu ấy bảo tôi là một HLV phiền phức, lúc nào cũng bám theo đốc thúc. Đúng vậy đấy, tôi đòi hỏi rất cao.
Tính khắt khe của tôi nằm ở chỗ yêu cầu cầu thủ phải cống hiến tất cả những gì họ có. Tôi luôn dành sự tôn trọng cho người chiến đấu hết mình. Cầu thủ muốn ra sân, muốn cống hiến, chiến đấu vì tập thể với niềm tự hào cho chiếc áo đang mặc trên người. Mẫu cầu thủ đó sẽ luôn có tôi đứng sau lưng. Không có nghĩa cậu ấy sẽ luôn được đá chính, nhưng chắc chắn cậu ấy luôn có sự chở che từ tôi.
Tôi buồn, nhưng tôi không muốn đánh giá hay trách móc ai. Bằng kinh nghiệm cầm quân không chỉ riêng tại Real của mình, khi có sự đồng lòng giữa đội bóng và các khán đài, chúng tôi sẽ trở nên… tôi không muốn dùng từ “bất bại”, nhưng sẽ là “gần như không thể bị đánh bại”. Tôi vẫn đang giữ kỷ lục Guinness về chuỗi trận sân nhà bất bại dài nhất ở các giải VĐQG hàng đầu châu Âu, 6 hay 7 năm gì đó không thua. Tôi không nhớ rõ lắm. Nhưng một khi đội bóng và khán đài hòa làm một, bạn sẽ là nhà vô địch. Song ở một vài thời điểm, mỗi SVĐ đều có quyền đưa ra phản ứng của riêng mình.

Mbappe cũng vừa lên tiếng trước những lời chỉ trích. Ông nghĩ sao về hành động này?
Tôi không muốn bàn về những kẻ thích chỉ trích. Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm như với Vini, rằng cậu ấy là một cái cây trĩu quả. Mbappe nói hoàn toàn đúng. Một chân sút ghi tới 40 bàn mỗi mùa thì không bao giờ là vấn đề của đội bóng cả. Khi bạn xây dựng được một tập thể tôn trọng và dành tình cảm cho nhau, hãy tưởng tượng xem mọi thứ tuyệt vời thế nào. Có những giá trị mà ở khía cạnh của HLV, tôi lấy làm trân trọng và khâm phục. Nhiều người bàn luận về bóng đá nhưng không hiểu sâu về nó. Một số khác hiểu rõ, nhưng lại thích xoáy vào những góc độ tiêu cực vì điều đó có lợi cho họ.
Tôi đã chứng kiến cả đội phải chơi những phút cuối chỉ với 10 người, căng mình phòng ngự bên cánh trái khi Cucurella đã kiệt sức, Mbappe cũng cạn kiệt sức lực, nhưng họ vẫn chiến đấu. Là một HLV, tôi đánh giá rất cao tinh thần đó. Nhìn thấy thái độ tận hiến của các học trò thật sự rất hạnh phúc.
Những người am hiểu bóng đá chẳng kém gì tôi cũng nhìn thấy điều đó, nhưng họ chọn cách im lặng. Sau trận, họ lại rêu rao rằng chúng tôi phòng ngự tồi, rằng chúng tôi đáng lẽ đã phải nhận ba đến bốn bàn thua. Họ tuyệt nhiên không nhắc gì đến việc chúng tôi hoàn toàn có thể ghi tới tám bàn. Bóng đá có những trận đấu rất tẻ nhạt, và có thể chúng tôi cũng sẽ trải qua những trận như thế.
Ở Champions League, có những cuộc đấu mà hai đội đều ngán nhau, không bên nào dám mạo hiểm, khiến khán giả ra về với cảm giác hụt hẫng. Họ nói chúng tôi có thể đã thủng lưới bốn bàn. Đúng, đúng vậy! Nhưng chúng tôi cũng có thể ghi tám bàn. Những người hiểu bóng đá như tôi lại không chịu thừa nhận. Tại sao lại thế? Họ không vui khi chúng tôi thắng sao? Chúng tôi là một khối thống nhất. Đội bóng đã mất điểm trước Betis, nhưng tinh thần sẽ không bao giờ thay đổi. Chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để mang lại niềm vui cho người hâm mộ.
Gần đây ông có nhắc đến Thibaut Courtois. Ông có thể đánh giá tầm quan trọng của cậu ấy lúc này?
Cậu ấy không lo lắng, CLB cũng vậy. Giữa đôi bên có sự thấu hiểu tuyệt đối, tất cả đều hướng về một mục tiêu chung. Đối với sự nghiệp của một thủ môn, Courtois vẫn còn ngon chán! Việc chủ động rút khỏi ĐTQG Bỉ ở Nations League giúp cậu ấy tập trung hoàn toàn và có thêm thời gian nghỉ ngơi trong các đợt FIFA Days. Cậu ấy đền đáp bằng một trận đấu phi thường, đó là sự thật.
Valverde và Tchouameni có thể sát cánh cùng nhau không? Ông đã tính đến phương án này sau câu chuyện ở mùa giải trước chưa?
Tôi chẳng phải làm gì cả, chính họ đã tự tìm thấy nhau. Sự thấu hiểu, tình bạn trong tập thể này, việc cùng nhau thắng, cùng nhau thua, hay dẫu có bực bội khi bị thay người mà vẫn hết lòng ủng hộ đồng đội trên sân… Không riêng gì trường hợp của Valverde và Tchouameni, bầu không khí của toàn đội hiện tại là rất tuyệt.
Xét trong trường hợp đó, giả sử tôi không biết gì về mối quan hệ giữa họ ở mùa trước, tôi sẽ nghĩ họ là hai người bạn thân chí cốt không chừng. Dĩ nhiên khi Tchouameni mới hội quân, tôi đã phải quan sát rất kỹ vì cần biết liệu mình có phải nhảy vào làm “Bộ trưởng Hòa bình” hay không (cười). Nhưng rốt cuộc tôi không phải động tay động chân gì. Họ tự giải quyết với nhau êm xuôi.
Chặng đua F1 ở Madrid có ảnh hưởng nhiều đến thời gian biểu của ông không?
Nghe này, bình thường nếu tôi không ngủ lại Trung tâm huấn luyện Valdebebas, tôi sẽ bắt đầu đến đây lúc lúc 7h15 sáng, hôm nay là 6h30. Tôi đã mất đi 45 phút ngủ nướng đấy! Kế hoạch tập luyện không có gì thay đổi vì không có sự xuất hiện của các anh chị (truyền thông) ở đó. 15 phút đầu chúng tôi chẳng làm gì cả (cười), sau đó dành 45 phút để tập bài chiến thuật.
Cho trận đấu ngày thứ Bảy, chúng tôi đưa ra hai lựa chọn, hoặc đi thẳng đến Valdebebas hoặc tập trung tại đây (sân Bernabeu), cất xe cá nhân rồi đi xe buýt của đội sang Valdebebas. Tôi là bạn thân của Stefano Domenicali (CEO giải F1) nên tất nhiên là tôi có vé đi xem. Nhưng tôi là kiểu người ám ảnh với chiến thắng, không thắng thì coi như không có cuộc sống. Nếu không thắng, đời chẳng còn ý nghĩa. Khi nào vui vẻ, biết đâu tôi sẽ ghé qua chơi.

Có đội đua F1 nào khiến ông liên tưởng đến Real không?
Câu này thì tôi phải trả lời cho khéo, vì các đội đua đều rất quý tôi. Real vượt trên cả một CLB thông thường. Đội xe đỏ (Ferrari) thì cứ mãi đẳng cấp thôi. Còn những gì chú nhóc kia (Andrea Kimi Antonelli) đang làm cùng Mercedes quả thực rất phi thường. Tôi cũng có quan hệ khá thân với Fernando Alonso và cực thích tính cách của cậu ấy, người luôn nằm trong nhóm xuất sắc, kể cả khi không sở hữu một chiếc xe đủ tốt. Tôi yêu thích F1 thuần túy dưới góc độ của một môn thể thao.
Ông từng nói có những người không vui khi Real chiến thắng, dù ông luôn khẳng định mình không đọc báo…
(Cắt lời với một nụ cười) Tôi chẳng xem cái gì cả đâu, nhưng cái ông này phiền phức lắm (chỉ tay về phía Trưởng bộ phận truyền thông của Real). Tôi không đọc gì cả, từ báo giấy cho đến mạng xã hội, nhưng ông ấy cứ “dai như đỉa” và ngày nào trước khi tôi bước vào đây cũng nhồi cho tôi một tập dày cộp như cuốn Kinh thánh ghi lại những gì báo chí đã viết (cười).
Phải chăng dư luận đang quá khắt khe với Real?
Tôi tin rằng tinh thần của tập thể này là bất biến, không điều gì có thể lay chuyển được. Chúng tôi đơn giản là sẽ tiếp tục đi trên con đường của mình.
Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net
S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.
Xem bài viết gốc


NGƯỜI PHÁO
Nghe ngay
Bình luận cộng đồng
0Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.