TIN NÓNG
BÓNG ĐÁ

Mourinho: ‘Yamal phi thường nhưng tôi không muốn có cậu ấy ở Real’ – Báo VnExpress Thể thao

Mourinho: ‘Yamal phi thường nhưng tôi không muốn có cậu ấy ở Real’

Trả lời phỏng vấn trên chương trình truyền hình Tây Ban Nha El Chiringuito, HLV Jose Mourinho phân tích tình hình lực lượng của Real Madrid trước mùa mới, đánh giá về kình địch Barca, đồng thời tiết lộ chuyện hậu trường quanh thương vụ “hụt” Rodri.

Trong 13 năm kể từ khi rời Real sau nhiệm kỳ đầu, ông đã thay đổi ra sao?

Ở rất nhiều khía cạnh. Cả trên phương diện con người lẫn chuyên môn HLV. Tôi đã thay đổi nhiều lắm.

Thế, Mourinho của hiện tại là người thế nào?

Tôi cho rằng DNA của mình vẫn vậy. Rõ ràng, tôi không thể che giấu hay cố tỏ ra mình là một con người khác. Tôi chín chắn hơn nhiều, bớt cảm tính và biết kiểm soát bản thân tốt hơn. Như thường lệ, tôi luôn rút ra bài học từ những sai lầm. Nhưng tôi không hối hận về chuyện này hay chuyện kia, vì tôi cho rằng trong cuộc sống, hối hận về những gì đã qua chẳng giải quyết được gì. Học hỏi từ những trải nghiệm mới quan trọng. Với cái nghề HLV này, tôi tin rằng càng có nhiều kinh nghiệm, càng trải qua nhiều ‘déjà vu’ (hiện tượng tâm lý mà một người cảm thấy rằng mình đã trải qua hoàn cảnh tương tự trong quá khứ), năng lực của bạn sẽ càng được đong đầy.

Phải chăng một Mourinho như vậy sẽ nhạt nhẽo hơn?

Không, tôi không nghĩ mình nhạt nhẽo hơn. Tôi tin rằng sau cùng, bản chất vẫn luôn giành phần thắng. Nhưng tẻ nhạt hơn… thì hoàn toàn không.

Hiện tại nhờ lớp trang điểm, ông đã che đi vết bầm trên mặt. Có người nói đùa rằng đó là hậu quả của một vụ xô xát nữa giữa Fede Valverde và Aurelien Tchouameni mà ông là người đứng ở giữa phân xử.

Không, hoàn toàn không phải thế đâu. Đó là do Lacosta tội nghiệp, một cậu bé ở đội trẻ Castilla của chúng tôi, cậu ấy vô tình sút bóng trúng mặt tôi. Lúc ấy tôi đang đeo kính nên bị trầy mặt. Nhưng không phải vì thế mà Lacosta không được gọi lên đội một ở trận giao hữu vừa qua đâu nhé.

Cũng từ chuyện đùa về Tchouameni và Valverde, đã xuất hiện tin đồn về mâu thuẫn trong phòng thay đồ. Lật lại, ông đã tiếp quản một phòng thay đồ như thế nào?

Tôi thấy một phòng thay đồ khát khao chiến thắng. Một tập thể sẵn sàng lắng nghe những điều hợp lý, bởi tất cả những gì tôi yêu cầu họ từ ngày đầu tiên chỉ là tinh thần tự giác và lý trí. Cho đến nay, tôi chưa hề rơi vào hoàn cảnh phải đóng vai một người lãnh đạo gay gắt như tôi đã từng. Chính các cầu thủ đã bảo vệ tôi khỏi phiên bản đầy góc cạnh đó của bản thân.

Các cầu thủ đã bảo vệ ông sao?

Đúng vậy, bởi thái độ làm việc của họ là không thể chê vào đâu được. Như đã kể, tôi chỉ yêu cầu ý thức tự giác từ họ. Yêu cầu đến trước giờ tập một tiếng chứ không phải 5 phút, đó là ví dụ về tính tự giác. Bóng đá hiện đại là như vậy. Bạn phải đến sớm, phải ăn sáng dưới sự giám sát của chuyên gia dinh dưỡng, phải vào phòng gym mỗi ngày để phòng ngừa chấn thương… Tất cả là vì bản thân các cầu thủ, vì toàn đội. Những gì tôi yêu cầu hoàn toàn là điều cơ bản, dễ hiểu, thấu tình đạt lý.

Nghe thì rất đơn giản, nhưng chấp nhận nó lại không hề dễ. Phải chăng vì đó là lời Mourinho nói nên mọi thứ dễ phục tùng hơn?

Chúng tôi không thể đảm bảo rằng mùa giải mới sẽ không có sự cố nào diễn ra, bởi sự cố luôn là một phần hết sức bình thường của bóng đá. Nhưng cho đến lúc này, chưa có bất kỳ vấn đề nào xuất hiện.

Vì khi ông bước vào phòng thay đồ, các cầu thủ tự khắc phải đi vào kỷ luật.

Tôi không rõ nữa. Tôi không biết là do mình hay do ý thức trách nhiệm của các cầu thủ khi cống hiến cho Real, điều mà tôi cho là cốt lõi. Khái niệm “làm việc ở Real” không làm tôi quá bận tâm, nhưng “cống hiến cho Real” mới là thứ tôi cực kỳ coi trọng. Ngay từ ngày đầu ở trung tâm huấn luyện Valdebebas, tôi đã làm rõ quan điểm này không chỉ với các cầu thủ mà với toàn bộ nhân viên. Chúng tôi ở đây để cống hiến cho Real, và đến nay tôi vô cùng hài lòng trước tinh thần của toàn đội.

Nghe nói ông thậm chí còn ngủ lại ở Valdebebas?

Đúng vậy. Ở nhiệm kỳ đầu, các con tôi còn nhỏ nên cả gia đình, gồm cả vợ tôi, đều từng ở đây. Bây giờ chúng đã 29 và 26 tuổi rồi, đang sống ở London (Anh), và vợ tôi dành nhiều thời gian cho các con. Khi họ sang Madrid, tôi rất vui. Còn khi không có người thân ở bên cạnh, tôi luôn ở lại Valdebebas. Khi xong việc lúc 6 hay 7 giờ tối, việc tôi ở lại đây là tiện nhất.

Kylian Mbappe đã hiểu thế nào là Real chưa? Mbappe mà ông chứng kiến những năm qua có đúng như kỳ vọng của ông?

Mbappe thật phi thường! Đôi khi cậu ấy làm tôi phải bật cười trên sân tập.

Vì cậu ấy quá giỏi! Phải gọi là ở đẳng cấp vũ trụ. Tôi không có quyền đánh giá hay phân tích những gì cậu ấy đã làm ở mùa trước, một mùa giải kỳ lạ và khó khăn cho tất cả. Cuối cùng thì kịch bản cũ lại lặp lại, Alvaro Arbeloa và Xabi Alonso phải đứng ra gánh chịu hậu quả. Tôi luôn nói rằng thắng hay thua phụ thuộc rất nhiều yếu tố. Ngày đầu ở Valdebebas, tôi đã nói với tất cả mọi người chứ không riêng gì các cầu thủ, rằng tôi không chấp nhận việc đổ dồn chỉ trích vả hay tung hô cho riêng một cá nhân. Tôi không hợp với chuyện đó. Mùa trước, rất nhiều người đã mắc sai lầm, không chỉ riêng HLV hay cầu thủ.

Khi anh hỏi về Mbappe, tôi thích nhìn vào những gì cậu ấy có thể làm được ở hiện tại hơn. Một cầu thủ có quyền hội quân vào ngày 14/8 nhưng đã hiện diện điểm danh từ ngày 12/8, điều đó đã nói lên tất cả. Cậu ấy muốn hội quân sớm vào ngày 12/8 vì khao khát được thi đấu giao hữu với Schalke 04 dù chỉ đạt thể trạng tối thiểu. Sau đó là lao vào tập luyện như mọi người, với cùng một sự cam kết, cùng tinh thần cầu tiến trong những buổi tập khắc nghiệt.

Mbappe và Jude Bellingham từng phải nhận những tiếng la ó ở sân Santiago Bernabeu.

Tất cả chúng tôi cần phải là một tập thể gắn kết hơn. Nhưng các thông số của họ thì thật khó tin. Những gì cả hai đã trình diễn ở World Cup vừa rồi là thật sự ấn tượng. Bellingham đã có một kỳ World Cup xuất sắc, nhưng Mbappe thì đã làm nên lịch sử.

Real có đang thiếu lực lượng không? Đội bóng có cần chiêu mộ thêm người không?

Sẽ không có thêm bản hợp đồng mới nào nữa sao?

Tôi không khẳng định là sẽ không có thêm tân binh vì thị trường chuyển nhượng vẫn đang mở cửa. Nhưng nếu anh hỏi thẳng rằng liệu thị trường đã đóng cửa với cá nhân tôi chưa, thì câu trả lời là rồi. Đã đóng cửa.

Nghĩa là ông hài lòng với đội hình hiện tại?

Đúng thế, tôi rất thích đội hình này.

Ông không thấy thiếu Rodri à?

Không, tôi không cảm thấy như vậy. Chúng tôi có các giải pháp, có nguồn nhân sự chất lượng. Chúng tôi có trong tay những cầu thủ mà có thể mọi người chỉ đánh giá qua những gì họ từng làm, nhưng tôi lại thích nghĩ rằng mình có khả năng nâng tầm cầu thủ, biến một cầu thủ của hôm nay thành một phiên bản hoàn toàn khác vào ngày mai.

Ông có nghĩ Barca đã dốc toàn lực chiêu mộ Rodri là nhằm gửi đi thông điệp: “Chúng tôi sẽ cướp người của Real” không?

Không, tôi không nghĩ vậy. Tôi cũng không rõ ý đồ từ họ.

Ông đã trao đổi, nói chuyện với Rodri chứ?

Rồi, tôi có nói chuyện với cậu ấy một vài lần và Real đã đưa ra một đề nghị rất tốt. Tôi tin rằng mối quan hệ giữa Real với Man City là rất tốt. Dù không đàm phán trực tiếp với Man City, CLB đã tiếp xúc với Rodri và đưa ra một lời đề nghị có sức nặng. Song Rodri đã lưỡng lự, cậu ấy có những hoài nghi… và sự hoài nghi của cậu ấy khiến chính tôi cũng phải đặt dấu hỏi. Cậu ấy là một cầu thủ xuất sắc và đã cư xử rất đúng mực với chúng tôi, không có gì để chê cả. Tuy nhiên, Real ở một tầm vóc không thể chờ đợi những cầu thủ phải đắn đo suy nghĩ như vậy. Khi bạn liên hệ, đáng ra câu đầu tiên cầu thủ phải hỏi là: “Khi nào tôi có thể hội quân?”. Đó mới là tinh thần của đội bóng này. Rodri đã rất lịch thiệp với chúng tôi, và tôi chúc cậu ấy mọi điều tốt đẹp. Dĩ nhiên là không thể chúc mọi điều tốt đẹp nhất được rồi, nhưng tôi vẫn chúc cậu ấy thành công (cười).

Thương vụ này đang được truyền thông tô vẽ như một chiến thắng của Barca trước Real.

Chiến thắng là phải trên sân, được chứng minh qua các danh hiệu. Đó mới là nơi phân định cao thấp.

Vinicius gia hạn hợp đồng là nhờ ông?

Cái gì cơ? Không hề. Sao lại nhờ tôi?

Thì ông có nói chuyện với Vinicius rồi mà đúng không?

Dĩ nhiên là tôi có nói chuyện với cậu ấy, nhưng Vini đã trót yêu Real mất rồi. Điều duy nhất tôi nói với cậu ấy là: “Vini, cậu còn muốn đi đâu nữa? Cậu mới chỉ chơi bóng ở Brazil và chỉ biết đến Real. Cậu sẽ chỉ thực sự hiểu giá trị của Real khi rời khỏi đây. Và khi rời đi, cậu mới nhận ra Real là gì. Đừng đi! Không đáng đâu!”. Tôi tin rằng cảm nhận của Vini về sự trưởng thành của tập thể, về cách chúng tôi đang làm việc và tiến bộ đã mang lại cho cậu ấy một niềm tin rất lớn. Vini giống như một cỗ máy nạp đầy năng lượng mà chỉ cần nhìn cậu ấy tập luyện thôi cũng đủ thấy phấn khích. Chúng tôi đang có một đội hình rất chất lượng.

Nhưng mâu thuẫn mùa trước trong trận Benfica lại khá nhạy cảm đối với ông. Gianluca Prestianni là học trò của ông khi ấy, nhưng Vinicius lại là nạn nhân của một vụ phân biệt chủng tộc…

Chính xác, nhưng câu trả lời rất đơn giản. Prestianni từng là học trò của tôi, chỉ vậy thôi, không có gì phải tranh cãi. Nếu Prestianni là cầu thủ của tôi, thì dù có 20 cầu thủ khác lao đến, tôi vẫn đứng về phía Prestianni, chuyện chẳng có gì phức tạp. Tôi tin Vini hiện tại hiểu chuyện đó, cậu ấy biết tôi đứng ở phe nào và biết rằng cậu ấy có thể nhìn vào tôi, tin tưởng tôi luôn ở bên cạnh. Hôm trước, khi cậu ấy bị từ chối một quả phạt đền rõ mười mươi, tôi đã có mặt ở giữa sân để đòi lại công bằng cho cậu ấy. Vini biết tôi luôn bảo vệ cậu ấy.

Cậu ấy có cần phải học cách tiết chế hành vi của mình hơn không?

Tôi nghĩ mọi người mới là những người cần học cách ứng xử với Vini, kể cả các trọng tài. Cậu ấy cũng là một cầu thủ như bao người khác. Anh không thể từ chối thổi phạt đền chỉ vì người bị phạm lỗi là Vini. Anh không thể bảo vệ Mourinho mà lại không bảo vệ Vini. Mọi người cần nhìn nhận Vini một cách công bằng chứ không phải dựa trên việc cậu ấy có thiện cảm hay không. Hãy nhìn Vini trên sân như một cầu thủ thuần túy. Cậu ấy xuất sắc hơn những người khác.

Ý là Vini không được bảo vệ?

Không, không phải thế, mà là họ không tôn trọng cậu ấy. Ngay cả trên các khán đài. Tôi đồng ý với anh và tôi cũng từng đề cập đến chuyện này. Ăn mừng bàn thắng với CĐV đội nhà là một chuyện, còn ăn mừng trước mặt CĐV đối phương lại là chuyện khác. Cậu ấy cần tìm lại sự cân bằng. Nhưng có lý do gì để cả một cầu trường lại la ó một trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới khi họ chẳng có thù oán gì với cậu ấy? Đến chơi một trận giao hữu ở Deportivo hay gặp Schalke, tôi không nghĩ Vini từng có xung đột gì với hai CLB này trong quá khứ. Vậy tại sao các CĐV lại la ó ngay pha chạm bóng đầu tiên của cậu ấy? Chúng ta cần tìm ra một điểm dung hòa, bởi được xem Vini chơi bóng là một diễm phúc đấy!

Yan Diomande đang là bản hợp đồng đắt giá nhất của Real. Ông xử lý thế nào trước áp lực từ dư luận? Người ta sẽ đòi hỏi ở cậu ấy rất nhiều đấy. Ông xử lý sức ép đó ra sao? Có phải chính ông đã yêu cầu chiêu mộ cậu ấy?

Không, tôi không yêu cầu mua bất kỳ ai cả. Tôi đến đây mà không đưa ra bất kỳ đòi hỏi hay yêu sách nào về nhân sự. Tôi phân tích kỹ lực lượng hiện có và hiểu rõ mình mong muốn điều gì. Một phần cũng xuất phát từ những gì diễn ra ở mùa trước, khi chính chương trình El Chiringuito của anh đã tuồn tin đến Lisbon (Bồ Đào Nha) và chỉ một phút sau tôi nắm hết những gì xảy ra lẫn không xảy ra.

Tôi muốn nhậm chức với góc nhìn sâu sắc nhất về tình hình CLB, nhưng lại phải hành xử như thể mình chẳng biết gì. Tôi biết mình muốn gì, nhưng tôi cũng muốn nghe quan điểm từ phía CLB. Và chúng tôi đã tìm được sự đồng điệu đó. Nhìn vào những tân binh đầu tiên như Denzel Dumfries, Ibrahima Konate… tôi không có ý chê bai gì hai cầu thủ lớn này, nhưng họ không phải mẫu tên tuổi khiến người hâm mộ phấn khích hay làm bùng nổ mạng xã hội. Song chúng tôi cần họ. Ban huấn luyện của tôi luôn đi theo hướng đó, tức không đòi hỏi, nhưng mọi thứ vẫn diễn ra mượt mà.

Xét trong bối cảnh ấy, việc tìm một ngôi sao chạy cánh có tốc độ, thi đấu nhiệt huyết và chơi tốt ở cả hai hành lang cánh là mục tiêu không hề dễ dàng. Thêm vào đó, Diomande còn trẻ, còn nhiều tiềm năng phát triển và có thể gắn bó nhiều năm với Real. Khi cơ hội này đến, tôi không muốn mổ xẻ xem mức giá là 120, 80, 40 hay 20 triệu. Tôi chỉ đánh giá phẩm chất của cầu thủ và những gì cậu ấy có thể mang lại cho tập thể. Trên khía cạnh này, tôi đã gật đầu: “Có, tôi muốn cậu ấy”. Còn giá trị là 120 hay 80 triệu… đó không còn là việc của tôi.

Bernardo Silva là mẫu cầu thủ rất hợp gu của ông. Có phải ông thực sự rất muốn có cậu ấy?

Tôi nghĩ Bernardo là học trò cưng của Pep Guardiola, mẫu cầu thủ làm Pep phải lòng. Mà với Pep, việc say mê một cầu thủ có ý nghĩa rất lớn vì ông ấy luôn làm việc với những cái tên xuất sắc nhất thế giới.

Ông thích Bernardo, ông cần cậu ấy. Vậy cậu ấy có thể mang lại điều gì cho Real?

Cậu ấy mang lại mọi thứ. Tôi hy vọng đội bóng sẽ ít gặp biến động và duy trì sự ổn định xuyên suốt. Nếu đạt được trạng thái đó, với tôi, Bernardo hiện tại là một tiền vệ trung tâm, nhưng cậu ấy hoàn toàn có thể đá số 10, dạt cánh phải, hay bó vào trong… Cậu ấy có thể chơi ở mọi vị trí nhờ tư duy chơi bóng đỉnh cao. Đây là cầu thủ tôi luôn yêu thích từ lâu. Điều này chẳng liên quan gì đến việc Atletico Madrid hay Barca cũng muốn có cậu ấy, cũng không phải chúng tôi cướp người để gieo sầu cho gã hàng xóm hay địch thủ gì hết. Đơn giản chỉ là vì niềm tin sắt đá của tôi, rằng Bernardo đủ đẳng cấp khoác áo Real.

Có ý kiến cho rằng từ khi Toni Kroos và Luka Modric lần lượt rời đi, Real đã mất đi một nhạc trưởng cầm nhịp nơi tuyến giữa.

Luka và Toni là độc nhất vô nhị.

Vậy ở Real lúc này, ai là người cầm nhịp? Arda Guler có đang trên đà phát triển không? Ông có thấy cậu ấy sẽ đóng vai trò chủ chốt ở mùa tới chứ?

Tôi cực thích Guler. Tôi tin cậu ấy sẽ trải qua hành trình tương tự Modric hay Bernardo, nghĩa là bắt đầu ở một vị trí và kết thúc ở một vị trí khác. Bạn xuất phát là một số 10 và sẽ hoàn thiện trong vai trò một số 8 hoặc số 6. Tôi tin Guler sẽ đi theo hướng đó nhờ sự tiến bộ và tư duy đọc trận đấu ngày càng trưởng thành.

Barca có đang chơi tốt không? Ông có thích Barca của Hansi Flick?

Có chứ, tôi thích. Họ đang làm rất tốt. Flick, Deco và dĩ nhiên là các cầu thủ nữa, tôi đánh giá cao họ.

Ông có muốn sở hữu Lamine Yamal trong hàng ngũ Real không?

Không. Cậu ấy chắc chắn là một cầu thủ kiệt xuất, một tài năng trẻ với biên độ phát triển kinh ngạc. Ở độ tuổi đó mà đã vô địch châu Âu và thế giới thì đúng là phi thường. Nhưng chúng tôi đang sở hữu một đội hình hàng đầu và tôi sẽ không mở cửa cho bất kỳ ai khác. Hiện tại các học trò của tôi là nhất. Cầu thủ của tôi luôn là những người giỏi nhất.

Ông luôn là HLV mà Chủ tịch Florentino Perez yêu mến nhất. Đó là thứ tình cảm từ hai phía. Ông ấy đã thuyết phục ông trở lại như thế nào?

Đầu tiên là tin đồn. Thông thường sẽ là tiếp xúc trước rồi mới có tin đồn rò rỉ, nhưng lần này tin đồn lại xuất hiện trước cả khi có tiếp xúc chính thức. Khi Real nhấc máy gọi, cuộc gọi đó tạo ra đúng thứ tác động mà tôi luôn muốn các cầu thủ cảm nhận được khi Real lần đầu đánh tiếng với họ. Khi Real gọi, thế là xong, rất đơn giản, tôi muốn đến và không một chút đắn đo.

Ông luôn biết cách để lại những kỷ niệm đẹp ở các đội bóng cũ. Ở AS Roma, người ta rất yêu quý ông, ông ra đi trong êm đẹp và các CĐV luôn trân trọng những gì ông đã làm.

Tôi nghĩ việc quay trở lại một CLB mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Khi rời Real để sang Chelsea lần thứ hai, ban đầu mục tiêu của tôi không phải Chelsea mà là Man Utd. Nhưng Chelsea đã tiếp cận và chủ sở hữu của họ nói với tôi: “Sau chừng ấy năm và qua bao đời HLV, ông vẫn là người giỏi nhất và tôi muốn ông trở lại”. Đơn giản vậy thôi, cái gật đầu là xong. Đến Real sau khi bạn giành cú ăn ba, khi bạn ôm trọn mọi danh hiệu, cảm giác lúc đó là Real cần mình vì những danh hiệu. Còn lần này, tôi trở lại dù không giành được danh hiệu nào mùa trước. Tôi trở về vì CLB hiểu tôi, vì họ biết tôi có thể mang lại giá trị gì, chứ không phải vì cú ăn ba hay vì chức vô địch nào vừa giành được cả. Chuyện đó sâu sắc hơn nhiều, và tôi thật sự lấy làm hạnh phúc.

Ông đánh giá thế nào về “vụ Negreira”?

(Cười) Vụ Negreira ấy à, việc đó đang nằm trong tay công lý. Để xem tòa án phán quyết ra sao. Tôi chỉ muốn nói rằng, dù thời điểm còn làm việc ở đây tôi chẳng hề biết cái tên Jose Maria Negreira là ai, nhưng tôi đã ngửi thấy điều gì đó, cảm nhận được sự bất thường. Tôi không biết tên, không biết ông ta là ai, thậm chí tưởng như một sinh vật lạ nào đó, nhưng thực sự rất kỳ quặc. Nhiều năm sau mọi người mới biết đó không phải là ảo giác. Thứ duy nhất kỳ quặc hiện tại chính là cơ quan công lý, đó là điều duy nhất tôi thấy lạ lùng.

Có vẻ quá rõ ràng rằng nếu một CLB trả tiền cho Phó chủ tịch Ủy ban Trọng tài thì đó là hành vi thao túng giải đấu. Chẳng cần phải bàn cãi thêm.

Chỉ cần có đủ can đảm để nhìn thẳng vào sự thật thôi. Ở Italy, họ đã làm chuyện đó với bê bối Calciopoli.

Ý ông là Barca đáng ra phải bị đẩy xuống giải hạng Nhì?

Đó là kết luận của anh. Tôi thì không, La Liga bắt buộc phải có Barca!

NGUỒN THAM KHẢO

Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net

S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.

Xem bài viết gốc

Bình luận cộng đồng

0

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.

Tham gia thảo luậnChia sẻ ý kiến văn minh và tôn trọng cộng đồng.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai.