TIN NÓNG
BÓNG ĐÁ

Nỗi khắc khoải Grand Slam của quần vợt nam Mỹ

Chiều 13/9 được kỳ vọng như một ngày hội tại sân Arthur Ashe. Shelton lần đầu vào chung kết Grand Slam, mang theo sức trẻ, cú giao bóng sấm sét và sự hậu thuẫn của khán giả chủ nhà. Nhưng sau ba giờ 37 phút, anh thua Zverev 3-6, 6-7(2), 7-5, 2-6.

Kết quả nối dài thành tích đối đầu lên 6-0 cho Zverev, đồng thời kéo cơn khát của quần vợt nam Mỹ sang Grand Slam thứ 92 liên tiếp. Người gần nhất đăng quang vẫn là Andy Roddick tại Mỹ Mở rộng 2003, thời điểm Shelton còn một tháng nữa mới tròn một tuổi.

Ở lễ trao giải, Shelton kẹp chiếc đĩa bạc dành cho á quân dưới cánh tay, với vẻ mặt giống một cậu học sinh vừa bị giữ lại sau giờ tan lớp. “Tôi thất vọng với diễn biến hôm nay, nhưng hào hứng với những tiến bộ của bản thân”, anh nói. “Dù vậy, thất bại này chắc chắn rất đau”.

ap26256799528176 1789431906 3119 1789431919

Nỗi thất vọng không chỉ thuộc về Shelton. Nó là phần mới nhất trong câu chuyện kéo dài hơn hai thập niên của nền quần vợt từng sản sinh Arthur Ashe, Stan Smith, John McEnroe, Jimmy Connors, Andre Agassi và Pete Sampras.

Trong quá khứ, Mỹ không chỉ có nhà vô địch. Họ từng định hình cách quần vợt nam được chơi, được quảng bá và được thưởng thức. Từ phong cách giao bóng lên lưới của McEnroe, sức mạnh của Sampras đến khả năng trả giao của Agassi, mỗi thế hệ đều có một đại diện đủ sức cạnh tranh ở đỉnh cao.

Nhưng kể từ Roddick, dòng chảy ấy bị ngắt quãng. Roddick từng tiếp tục gánh hy vọng trong giai đoạn Roger Federer và Rafael Nadal thống trị. Anh vào thêm ba chung kết Grand Slam, nhưng đều thất bại. Đồng hương Andre Agassi thì thua Federer ở chung kết Mỹ Mở rộng 2005. Taylor Fritz gục ngã tại chính sân Arthur Ashe năm 2024, còn Shelton là người mới nhất đến gần chiếc cup rồi phải dừng lại.

Những niềm hy vọng khác cũng không đáp ứng được kỳ vọng. Mardy Fish từng là mối đe dọa ở tuần hai của Grand Slam nhưng bị chấn thương cản trở. John Isner vào bán kết Wimbledon 2018, song lối chơi quá phụ thuộc vào giao bóng. Jack Sock sở hữu cú thuận uy lực và từng vô địch Paris Masters, nhưng không duy trì được sự ổn định. Steve Johnson, Sam Querrey và nhiều tay vợt khác có thời điểm tiến sâu, dù vậy chưa ai sở hữu bộ kỹ năng đủ hoàn chỉnh để vô địch một giải đấu kéo dài hai tuần.

Vấn đề của quần vợt nam Mỹ vì thế không nằm ở số lượng. Trong nhiều mùa gần đây, họ thường có đông đại diện trong top 20 hoặc top 50 ATP. Điều còn thiếu là một cá nhân có thể thắng bảy trận theo thể thức năm set, thích nghi với nhiều kiểu đối thủ và vượt qua hai hoặc ba tay vợt ưu tú liên tiếp.

Sự xuất hiện của “Big 3” càng khiến nhiệm vụ gần như bất khả thi. Federer, Nadal và Novak Djokovic không chỉ lấy đi phần lớn danh hiệu, mà còn nâng tiêu chuẩn vô địch Grand Slam lên mức chưa từng có. Khi ba huyền thoại dần rời sân khấu, Carlos Alcaraz và Jannik Sinner lập tức tiếp quản.

Bởi vậy, Roddick không thoải mái khi liên tục được nhắc đến như nhà vô địch Grand Slam nam gần nhất của Mỹ. Trên podcast cá nhân, cựu số một thế giới từng nói ông chán việc bản thân, các tay vợt hiện tại và cả McEnroe phải liên tục trả lời về cơn khát danh hiệu.

2018 04 06 50 for 50 andy rodd 2533 1325 1789431919

Mỹ Mở rộng cũng phải học cách sống cùng thực tế mới. Ban tổ chức vẫn giới thiệu những tài năng nam chủ nhà, nhưng đồng thời dựa nhiều vào ký ức huy hoàng và thành công của các tay vợt nữ. Kể từ chức vô địch của Roddick, nữ Mỹ đã sáu lần đăng quang nội dung đơn tại Flushing Meadows.

Khi kỷ nguyên “Big 3” dần khép lại, quần vợt Mỹ lại tìm thấy hy vọng ở một thế hệ mới. Fritz vào chung kết Mỹ Mở rộng 2024, còn Frances Tiafoe gây cảm hứng bằng hành trình hiếm có: từ cậu bé từng phải ngủ trong phòng kho tại một trung tâm quần vợt, đến khi thi đấu tại sân Arthur Ashe dưới sự cổ vũ của cựu tổng thống Barack Obama và phu nhân Michelle.

Câu chuyện của Tiafoe cho thấy quần vợt nam Mỹ vẫn có thể sản sinh những nhân vật đủ sức lôi cuốn công chúng. Nhưng cảm hứng chưa thể chuyển hóa thành Grand Slam, khi anh nhiều lần tiến sâu tại New York nhưng chưa vượt qua bán kết.

Rồi Shelton xuất hiện, mang theo một xuất phát điểm khác nhưng cùng gánh nặng kỳ vọng. Nếu Tiafoe đại diện cho hành trình vượt khó, Shelton là sản phẩm của truyền thống gia đình và hệ thống quần vợt đại học Mỹ.

Anh có tố chất để chơi nhiều môn thể thao, nhưng từng tránh quần vợt đến tuổi thiếu niên vì không muốn đi theo con đường của gia đình. Cha anh, Bryan Shelton, từng đứng thứ 55 thế giới và vào chung kết đôi nam nữ Roland Garros. Mẹ anh từng thi đấu giải trẻ, còn người chú Todd Witsken từng thuộc top 50 ATP.

Shelton chỉ thực sự gây chú ý khi vô địch đơn nam giải thể thao đại học Mỹ NCAA cùng đại học Florida. Tại Mỹ Mở rộng 2023, anh lần lượt vượt qua Dominic Thiem, Tommy Paul và Frances Tiafoe để vào bán kết, rồi dừng bước trước Djokovic. Một tay vợt trẻ với cú giao bóng trên 230 km/h, năng lượng dồi dào và phong cách biểu diễn phù hợp New York lập tức trở thành gương mặt được kỳ vọng.

Ba năm tiếp theo cho thấy Shelton không chỉ sống bằng hào quang của một giải đấu. Dưới sự dẫn dắt của cha, anh hoàn thiện khả năng di chuyển, trả giao và đánh rally cuối sân, đồng thời cải thiện cú trái tay – vốn là điểm yếu trước đây. Bốn danh hiệu trong năm 2026, gồm chức vô địch Canada Mở rộng, đưa anh đến New York với vị thế ứng viên thực sự.

Tại Mỹ Mở rộng năm nay, anh thắng Alcaraz trong trận đấu năm set ở tứ kết, rồi vượt qua Tiafoe tại bán kết. Người Mỹ vì thế tin rằng cột mốc tồn tại từ năm 2003 có thể bị xóa bỏ. Nhưng trận chung kết đã phơi bày khoảng cách lớn giữa một ứng viên và nhà vô địch.

Zverev tỏ ra quá toàn diện trong trận tranh cup. Với chiều cao 1,98 mét, tay vợt Đức gần như không thể bị Shelton hóa giải bằng những cú lốp bóng. Anh cũng di chuyển đủ nhanh để ngăn đối thủ ghi điểm trên lưới, đồng thời khôn ngoan kéo Shelton ra khỏi những vùng đánh thuận lợi ở cuối sân.

Trong khi đó, cú giao bóng vốn là vũ khí nguy hiểm của Shelton không đạt hiệu quả cần thiết. Anh mắc bốn lỗi kép và để Zverev tận dụng bốn trong sáu break-point.

ap26256792979130 1789431909 5907 1789431920

Khán giả trên sân hô vang “USA”. Nhóm CĐV Đại học Florida mặc trang phục xanh lam và cam liên tục khép mở hai cánh tay mô phỏng hàm cá sấu – động tác cổ vũ “Gator chomp” đặc trưng của trường để tiếp sức cho Shelton. Sự cuồng nhiệt có lúc khiến trọng tài Marijana Veljovic phải nhắc nhở, nhưng không thể giúp anh giành lại thế trận.

Khoảnh khắc thể hiện rõ sự bất lực của Shelton đến ở tỷ số 3-4, 30-30 trong set ba. Anh mất kiên nhẫn trong loạt bóng bền, lao lên lưới theo một cú thuận tay mạnh. Zverev lập tức đánh passing dọc dây, khiến đối thủ ngã úp xuống sân. Shelton nằm lại và đập tay xuống mặt sân, như thể trút ra sự thất vọng tích tụ suốt 23 năm của quần vợt nam Mỹ.

Thất bại này không đồng nghĩa Shelton đã chạm trần. Anh mới 23 tuổi, vươn lên thứ tư thế giới và sở hữu những phẩm chất không thể đào tạo: thể lực, sức mạnh, tinh thần thi đấu và khả năng kết nối với đám đông. Tay vợt 23 tuổi có thể tạo thêm bước tiến tại ATP Finals cuối năm, rồi hướng tới Australia Mở rộng 2027.

“Ben, tôi đã nói với cậu rằng cậu sẽ còn trở lại đây nhiều lần”, Zverev nhắn nhủ trong lễ trao giải. “Nếu phải đặt tiền, tôi tin một ngày nào đó cậu sẽ nâng chiếc cup này”.

Zverev có thể đúng. Nhưng lịch sử quần vợt không trao Grand Slam cho tiềm năng, sự yêu mến hay lời hứa về tương lai. Khi Sinner và Alcaraz vẫn ở trên đỉnh, còn Zverev đứng vững ngay phía dưới, Shelton phải tiến thêm nhiều bậc nữa mới có thể trở thành người kế nhiệm Roddick.

Cho đến lúc đó, quần vợt nam Mỹ vẫn tiếp tục khắc khoải chờ đợi.

Bạn thấy bài viết thế nào?
NGUỒN THAM KHẢO

Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net

S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.

Xem bài viết gốc

Bình luận cộng đồng

0

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.

Tham gia thảo luậnChia sẻ ý kiến văn minh và tôn trọng cộng đồng.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai.