Chuẩn bị bước vào mùa giải thứ 16 trên ghế huấn luyện Atletico Madrid, HLV Diego Simeone đã mở lòng trên báo Pháp France Football về triết lý bóng đá, phương pháp quản trị cũng như những đòi hỏi của ông cho các học trò để vượt qua giới hạn bản thân.

Tháng 12 năm nay, ông sẽ kỷ niệm 15 năm gắn bó với Atletico. Suốt chặng đường đó, ai là người thay đổi nhiều hơn, ông hay CLB?
100% là CLB. Atletico đã vươn tầm nhờ công lao to lớn của CEO Miguel Angel Gil Marin, Chủ tịch Enrique Cerezo và toàn bộ những người đã đồng hành cùng dự án này qua nhiều năm, chưa kể đến sự cống hiến của biết bao thế hệ cầu thủ. Nhờ đó, CLB mới có thể phát triển trên quy mô toàn cầu. Về khoản này, tôi hoàn toàn cho rằng CLB thay đổi nhiều hơn tôi.
Về phần mình, điều gì ở ông đã thay đổi?
Khó có thể tự đánh giá bản thân. Tôi tin ngọn lửa đam mê và cá tính của mình vẫn vậy. Dĩ nhiên, bạn phải biết điều chỉnh và làm mới mình, đó cũng là yêu cầu bắt buộc để có thể trụ lại ở một vị trí suốt ngần ấy năm. Tôi đã phải đập đi xây lại đội hình rất nhiều lần, tùy thuộc vào phẩm chất của những tân binh. Tôi luôn nỗ lực tối đa hóa giá trị của từng cầu thủ để khai thác phong độ tốt nhất từ họ, qua đó tạo ra phản ứng dây chuyền mang lại lợi ích cho cả tập thể.
Các học trò có dạy cho ông điều gì không?
Có chứ, qua mỗi ngày luôn. HLV nào cũng có cái hay riêng, nhưng người tạo ra sự khác biệt trên sân phải là cầu thủ. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi. Tại sao ư? Vì chính họ mới là người thực thi những ý đồ chiến thuật trên sa bàn, những sơ đồ 3, 4 hay 5 hậu vệ, phân bổ tuyến giữa và hàng công ra sao. Nhưng khi tiếng còi khai cuộc vang lên, bóng đá là của cầu thủ. Họ giúp tôi tiến gần hơn đến mục tiêu, và đôi khi chính họ còn giúp tôi thoát khỏi những tư duy mang tính lối mòn.
Song ông vẫn cực kỳ trung thành với triết lý bóng đá của mình?
Thực ra, tôi tin mọi HLV đều khởi đầu từ một tư tưởng chung, đó là tất cả đều muốn thắng. Sau đó mới sinh ra cuộc tranh luận muôn hình vạn trạng giữa phe tấn công nhiều và phe tấn công ít. Cá nhân tôi rất muốn kiểm chứng xem liệu những người thích tấn công dồn dập có thể đá kín kẽ hơn, hay duy trì được sức ép tương tự khi dẫn dắt các đội bóng khác mà không để thủng lưới thêm hay không.
Nếu có thể nhắn nhủ tới “El Cholo” (biệt danh của Simeone) của năm 2011, ông sẽ nói gì?
Tôi sẽ bảo cậu ấy hãy tận hưởng hành trình này, đừng quá tự dằn vặt bản thân. Áp lực đè nặng lên vai tôi hôm nay, sau 15 năm làm việc tại đây, hoàn toàn không tồn tại trong ba hay bốn mùa giải đầu tiên. Khi đó tôi tự do, thanh thản và hạnh phúc trọn vẹn sau mỗi chiến thắng. Trước đây, chiến thắng là niềm vui. Còn giờ, chiến thắng là sự giải thoát.

Tại sao ông lại trăn trở nhiều hơn so với hồi mới bắt đầu, thời điểm ông phải nỗ lực chứng tỏ bản thân, còn hiện tại năng lực của ông đã được cả thế giới công nhận?
Bởi giờ đây, chúng tôi đã đưa Atletico lên một vị thế cao hơn, nơi mọi ánh mắt dành sự chú ý và kỳ vọng thì quá lớn, tạo nên trách nhiệm khổng lồ. Một mùa giải “tốt” thôi là chưa đủ. Mùa trước, chúng tôi vào tới bán kết Champions League, thua chung kết Cup Nhà vua trên chấm luân lưu và hụt hơi quá sớm ở La Liga. Nghĩa là để vượt qua cột mốc đó, chúng tôi phải vào chung kết Champions League, đoạt Cup Nhà vua và kết thúc ở một trong hai vị trí dẫn đầu tại giải quốc nội – nơi có sự góp mặt của Real Madrid và Barca. Tôi cam đoan với các anh rằng đáp ứng được kỳ vọng đó không hề dễ. Đó là lý do tôi luôn nói rằng kẻ thù lớn nhất của tôi chính là bản thân mình.
Điện ảnh Argentina có một bộ phim nổi tiếng mang tên Un lugar en el mundo (Một nơi trên thế giới), kể về hành trình đi tìm chỗ đứng của các nhân vật. Ông đã tìm thấy nơi thuộc về mình ở Atletico chưa?
Chúng tôi may mắn tìm thấy nhau. Gil Marin giữ vai trò quyết định, ông ấy chọn tôi, kiên nhẫn với tôi và luôn nâng đỡ tôi trong những thời điểm khó khăn nhất. Về phần mình, tôi cùng các cộng sự và học trò đã đưa CLB đến vị thế như ngày hôm nay. Khi chia tay đội bóng vào tháng 1/2005, tức không lâu trước khi giải nghệ, tôi đã biết có ngày mình sẽ trở lại trên cương vị HLV. Tôi đã chuẩn bị tâm thế để CLB coi mình là một giải pháp khi họ cần. Và khi trở lại, việc hiểu rõ đội bóng cũng như nhận được tình cảm từ người hâm mộ là lợi thế to lớn. Các CĐV luôn quý mến và tôn trọng tôi. Chính nguồn năng lượng mãnh liệt ấy đã tiếp sức cho tôi ở thời điểm đó.
Những giá trị nào của Atletico mà ông cảm thấy đồng điệu nhất?
Có rất nhiều giá trị đại diện cho đội bóng này: tinh thần lao động, khiêm tốn, lòng tôn trọng, và nhất là sự kiên trì. Chúng tôi là một CLB phải liên tục cạnh tranh với hai gã khổng lồ Real và Barca – những đội bóng chỉ cần một khoảnh khắc cá nhân là giải quyết trận đấu, bởi trong tay họ có những Kylian Mbappe hay Lamine Yamal luôn chực chờ bùng nổ. Chúng tôi thì không có đặc quyền đó.
Hiện tại, Atletico đang ở một vị thế thuận lợi, và các đội phía dưới luôn khao khát lật đổ chúng tôi. Vì vậy, chúng tôi phải cẩn trọng để không bị vượt mặt. Ở Atletico, bạn luôn phải đá với 110% phong độ. 100% thôi là không đủ để vô địch Tây Ban Nha, bởi hiếm khi cả Barca và Real cùng sa sút một lúc. Bạn phải liên tục vượt qua giới hạn và giữ đôi chân trên mặt đất, vì các đội bóng khác vẫn đang tiến bộ từng ngày. Với họ hiện tại, chạm trán Atletico cũng ngang tầm vóc như đấu với Real hay Barca vậy. Những mùa gần đây, chúng tôi để thua các đội chiếu dưới nhiều hơn hẳn so với những đối thủ mạnh hơn. Đó rõ ràng là khía cạnh cần cải thiện.
Công chúng đã quá quen với hình ảnh ông trong bộ vest đen, di chuyển không ngừng ở khu kỹ thuật như cầu thủ thứ 12. Ông đón nhận các trận đấu như thế nào?
Tôi cũng muốn mình điềm tĩnh hơn những gì mọi người thấy, và tôi đang cố rèn cái tính đó, dù có vẻ chưa hiệu quả lắm! (Cười). Nhưng đó là cách tôi sống cùng trận đấu. Tôi làm vậy để điều chỉnh lối chơi hoặc cảnh báo các học trò về những nguy cơ có thể xảy ra, bởi diễn biến trên sân quá nhanh để có thể kịp thời sửa sai. Khi đứng ở khu kỹ thuật, dù một quả bom có nổ cách sân 200 mét, tôi cũng không nghe thấy, vì toàn bộ tâm trí tôi đã dồn hết vào diễn biến trên sân. Nó tạo ra một lượng adrenaline khó tả. Nhưng xin lưu ý thế này, tôi không cố tình diễn hay làm màu gì cả, đơn giản đó là bản năng của tôi. Hy vọng một ngày nào đó tôi có thể bình tâm hơn, ngồi lặng lẽ quan sát trận đấu như nhiều đồng nghiệp khác.

Thái độ đó có phải là sự bộc phát của cảm giác bất lực, khi ông không thể trực tiếp xỏ giày ra sân như thời còn cầu thủ?
Tôi gọi đó là sự giải tỏa áp lực. Bởi dù bạn có làm việc chăm chỉ hay chuẩn bị tỉ mỉ đến đâu, người trực tiếp thi đấu cuối cùng vẫn không phải là bạn. Bạn truyền tải ý tưởng để học trò triển khai, nhưng khi mọi chuyện không đi đúng hướng, cảm giác ức chế sẽ xuất hiện. Điều làm tôi cảm thấy hài lòng là được thấy cá tính của mình phản chiếu trên sân. Còn chuyện thắng thua, thú thực tôi không quá bận tâm.
Ông nói nghiêm túc đấy chứ?
Rất nghiêm túc là đằng khác. Thứ tôi thực sự bận tâm là không thấy được trên sân những gì mình kỳ vọng. Tôi không chấp nhận thỏa hiệp với chuyện đó. Chúng tôi làm việc với các cầu thủ để mỗi người bước ra sân với phiên bản tốt nhất, nhưng tất cả phải nằm trong một khuôn khổ chiến thuật chung.
Là cống hiến hết mình. Cháy hết mình để khi trở về nhà, bạn có thể ngẩng cao đầu tự hào về những gì đã làm được.
Năm 2014, ông từng nói: “Bóng đá chiếm trọn 24 giờ mỗi ngày của tôi. Đôi khi đi xem phim hay ăn tối, một ý tưởng chợt lóe lên và vừa bước ra cửa là tôi phải gọi điện ngay”. Ông còn giữ nguyên ngọn lửa làm nghề mãnh liệt đó chứ?
Gạt bóng đá ra khỏi đầu là chuyện bất khả kháng, nhất là khi mùa giải đang diễn ra. Đến kỳ nghỉ hè, bạn mới có thể ngắt kết nối vì không còn guồng quay tập luyện và thi đấu. Nhưng khi mùa giải mới chuẩn bị khởi tranh như thời điểm hiện tại chẳng hạn, mọi thứ lại trở nên dồn dập và rất khó để tôi thoát khỏi nhịp sống đó.
Gia đình ông có phải chịu đựng không?
Có lẽ phải hỏi họ mới biết được! (Cười). Tôi tin họ hiểu và “đọc” được suy nghĩ của tôi. Bản thân tôi cũng đã nhún nhường hơn trước. Ở tuổi 56, tôi không còn như hồi 41. Tôi bắt đầu nhận ra rằng cần phải để dành những khoảnh khắc trong ngày hoặc trong tuần để tận hưởng cuộc sống. Sau cùng thì, dù bóng đá có bao trùm lấy chúng ta, cuộc đời vẫn còn nhiều điều to lớn hơn.

Trong một bài ký sự trên tạp chí của chúng tôi vài năm trước, chị gái Natalia của ông từng tiết lộ rằng mỗi khi ai đó nói ông “không làm được đâu”, ông lại càng khao khát chứng minh điều ngược lại. Tinh thần nổi loạn đó còn hiện hữu trong ông không?
Không hẳn là vậy, vì nói thế nghe cứ như tôi là một kẻ cố chấp, bảo thủ. Đúng, tôi là một chiến binh, đúng là tôi bướng bỉnh, đúng là tôi sẽ nỗ lực gấp đôi để đạt được những điều tưởng chừng vô vọng, nhưng tôi không phải kẻ độc đoán bảo thủ.
Ở World Cup vừa qua, Argentina đã cho thấy tinh thần không bao giờ bỏ cuộc, thi đấu rực lửa và có tới 6 nhân tố của Atletico. Phải chăng đó là một tập thể mang phong cách Simeone?
Không, tuyệt đối không. Nhóm cầu thủ Atletico đã lên tuyển từ trước đó rồi mà, đúng không? (Ông quay sang chờ cái gật đầu xác nhận từ người quản lý truyền thông của Atletico). Nào là Nahuel Molina, Juan Musso, Julian Alvarez, Nico Gonzalez, Thiago Almada… Lionel Scaloni đã làm nên một công trình vĩ đại với một tập thể cống hiến hết mình. Họ chiến đấu bằng bản lĩnh kiên cường, đặc biệt trong những thời khắc quyết định cuối trận. Ở trận chung kết, họ đụng phải một Tây Ban Nha nhỉnh hơn. Nhưng ở các vòng trước, chúng ta đã thấy khí chất Argentina rực cháy ra sao, điển hình như trận gặp Ai Cập, dù bị dẫn 0-2 nhưng họ đã lội dòng thắng 3-2. Họ duy trì tinh thần chiến đấu đó xuyên suốt giải, không quá hoa mỹ như hồi ở Qatar 2022, nhưng đá bằng bản năng của một nhà vô địch. Đó là một tập thể chơi bằng trái tim quả cảm, xoay quanh thiên tài Messi.
Có thể gọi là một đội bóng phải “chịu đựng” để giành chiến thắng. Theo ông, hai yếu tố đó có luôn song hành?
Thắng mà vẫn đá thong dong thì tuyệt quá, nhưng bóng đá đôi khi buộc bạn phải nếm trải cảm giác chịu đựng, phải lùi sâu phòng ngự và chấp nhận rơi vào thế trận bất lợi. Bản chất của bóng đá là chơi bóng. Khi không có bóng trong chân, đó chắc chắn là quãng thời gian ít đẹp đẽ nhất. Nhưng tôi khẳng định hai yếu tố này luôn gắn liền với nhau. Không một đội bóng nào phòng ngự tồi mà có thể vô địch. Tây Ban Nha ở World Cup vừa qua là minh chứng. Họ chỉ thủng lưới một bàn, chơi kiểm soát hiệu quả mà không cần quá thêu hoa dệt gấm. Nếu hỏi tôi cầu thủ Tây Ban Nha nào tỏa sáng rực rỡ nhất giải, tôi khó mà trả lời được. Cái hay của họ là sự gắn kết tuyệt đối, và chiến thắng đó mang dấu ấn của cả một tập thể. Rất giống Argentina năm 2022.
Ông nghĩ sao về những lời chỉ trích nhắm vào Argentina, cho rằng họ chơi bạo lực và đôi khi đi quá giới hạn?
Mỗi người một góc nhìn thôi. Công chúng đưa ra nhận định dựa trên những gì họ thấy qua màn ảnh nhỏ về vài hành vi hay tình huống cụ thể. Điều đó liên quan đến gốc rễ, đến bản sắc, bởi chúng ta luôn là tấm gương phản chiếu của nơi mình sinh ra. Cần phải nói thêm rằng truyền hình không quay được hết mọi thứ, và có những góc khuất người ngoài cuộc không thể hiểu nổi. Có những chuyện diễn ra rất fair-play, nhưng cũng có những điều chưa chuẩn mực.

Mùa trước, sau khi bị Arsenal loại ở Champions League, ông từng phát biểu: “Ngay lúc này, tôi cảm thấy mình không còn đủ sức mạnh để tiếp tục”. Hiện tại, tâm thế của ông ra sao?
Tôi vẫn đặt trọn niềm tin vào CLB, vào ban huấn luyện và các học trò. Tôi tin chúng tôi có thể chạm tay vào điều mà mọi CĐV khao khát, tức những danh hiệu. Chúng tôi sẽ làm tất cả để đạt được mục tiêu đó. Khi tôi đến vào năm 2011, Atletico đã không vô địch La Liga kể từ năm 1996 và chúng tôi lên ngôi vào năm 2014, tức khoảng cách là 18 năm. Lần tiếp theo là năm 2021, tức 7 năm sau. Khoảng cách đã được rút ngắn đáng kể. Nhiệm vụ của đội bóng là tiếp tục thu hẹp những cách biệt đó. Đáng sợ nhất là việc Atleico lại phải chờ thêm 18 năm nữa mới có thể nâng cúp, bên cạnh việc duy trì thế bám đuổi với Real và Barca. Các CĐV rất tự hào về một SVĐ tráng lệ hay cơ sở vật chất hiện đại, nhưng thứ họ khát khao nhất vẫn là những danh hiệu.
Ông tìm đâu ra năng lượng để tiếp tục bứt phá?
Nếu các anh quẹt một que diêm vào tay tôi thế này (tự diễn giải hành động) và nó bùng cháy, điều đó có nghĩa là ngọn lửa trong tôi vẫn đang rực cháy. Và tin tôi đi, ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt!
Ông có hài lòng với lực lượng hiện tại?
Ban lãnh đạo vẫn đang tích cực làm việc và thị trường chuyển nhượng vẫn còn mở cửa đến ngày 1/9. Tôi tin tưởng CLB sẽ cung cấp cho tôi những quân bài tốt nhất để chinh chiến, như họ vẫn luôn làm. Dĩ nhiên tôi muốn có đầy đủ nhân sự ngay lúc này, nhưng đôi khi bạn phải kiên nhẫn.
Có tín hiệu hay tố chất nào giúp ông nhận ra rằng một cầu thủ sinh ra là để dành cho Atletico?
Mọi cầu thủ cập bến Atletico đều giỏi hoặc rất giỏi. Sự khác biệt nằm ở cách họ tư duy về bóng đá và quy trình huấn luyện đặc biệt mà chúng tôi áp dụng để giúp họ nâng tầm. Chúng tôi cần những cầu thủ có tinh thần cống hiến, biết đặt tập thể lên trên hết. Những cá nhân chơi bóng ích kỷ không bao giờ có chỗ ở đây.
Atletico sẽ mang diện mạo thế nào ở mùa giải mới?
Tôi muốn tìm lại sự chắc chắn nơi hàng thủ vốn đã bị mai một. Mùa trước, đặc biệt ở Champions League, các thống kê phòng ngự của chúng tôi rất tệ khi thủng lưới 28 bàn, song chúng tôi vẫn vào tới bán kết. Hãy tưởng tượng hàng công đã phải gánh vác nhiều đến nhường nào, điều mà chẳng mấy ai ghi nhận! Tại sao ư? Vì chúng tôi là Atletico, cái mác của một đội chuyên phòng ngự đã dính chặt lấy chúng tôi rồi. Ngoài ra, tôi cũng muốn các tiền vệ ghi bàn nhiều hơn.

Ông có khó chịu khi bị truyền thông dán mác là một HLV cuồng phòng ngự?
Ở World Cup, tôi nghe nhiều HLV tuyên bố trong phòng họp báo, kiểu “ngày mai chúng tôi sẽ tràn sang phần sân đối phương để chơi bóng, chúng tôi cần kiểm soát bóng”. Nhưng thực tế có mấy đội dám dâng cao áp sát? Phần lớn đều lùi sâu phòng ngự. Chẳng mấy ai chơi như Barca, vây ráp ngay trên phần sân đối phương và chấp nhận rủi ro với khoảng trống phía sau.
Ông là HLV duy nhất ở châu Âu đưa một đội bóng dự Champions League 14 mùa liên tiếp, lọt vào hai trận chung kết (2014, 2016) và hai trận bán kết (2017, 2026). Đó là niềm tự hào hay nỗi tiếc nuối vì chưa thể bước lên bục cao nhất?
Chắc chắn là niềm tự hào. Thời gian trôi qua giúp tôi càng trân trọng việc lọt vào hai trận chung kết chỉ trong vòng ba mùa giải. Chúng tôi gục ngã một lần ở phút 93, và trận còn lại trên chấm luân lưu. Khó có thể tiến gần vinh quang hơn thế! Việc bốn lần vào tới nhóm bốn đội mạnh nhất châu Âu trong 13 năm là chiến tích phi thường đối với CLB này.
Antoine Griezmann đã chia tay đội bóng hè này để sang Orlando City. Tại sao mối quan hệ giữa hai người lại đặc biệt đến vậy?
Tôi là người vô cùng may mắn. Tôi và Antoine đã tạo dựng một tình bạn thật đẹp. Con gái tôi chơi thân với các con cậu ấy. Giữa chúng tôi mọi thứ luôn tự nhiên, nhờ vào tính cách dễ mến của Antoine và việc cả hai chưa bao giờ bước qua “ranh giới”. Bởi một khi đã bước qua ranh giới đó, sẽ không có đường lùi.
Tôi đã được làm việc với một thiên tài. Nói về cậu ấy khiến tôi xúc động. Tôi nhớ ngày đầu Antoine đến, một gã gầy guộc đá cánh trái. Tôi bảo: “Antoine, cậu phải đá trung lộ. Cậu di chuyển thông minh, chơi đầu tốt, dứt điểm và rê dắt đều giỏi, cậu sẽ bùng nổ ở đó”. Mọi chuyện không dễ dàng, phải cho đến trận đấu với Athletic Bilbao sau đó 6 tháng, cậu ấy ghi hat-trick và bắt đầu vươn mình thành một Griezmann mà cả thế giới biết đến.
Sau đó cậu ấy chuyển sang Barca. Chuyện đó làm chúng tôi đau đớn, nhưng cậu ấy phải đi, vì mối quan hệ lúc đó sắp vượt quá ranh giới cho phép. Ngày trở lại, các CĐV đã rất khắt khe, vì họ muốn thấy các cầu thủ phải thực sự yêu màu áo này. Bằng tài năng xuất chúng, cậu ấy tiếp tục chiêu đãi chúng tôi bằng những bàn thắng tuyệt đẹp. Có lẽ phải mất nhiều năm nữa người ta mới đo đếm hết tầm vóc của Antoine trong lịch sử Atletico.
Kế hoạch khỏa lấp khoảng trống Griezmann để lại của ông là thế nào?
Trên sân, thay thế cậu ấy là điều không thể. Không có cầu thủ thứ hai sở hữu bộ kỹ năng và tầm ảnh hưởng đặc biệt như vậy. Giờ là lúc các nhân tố khác phải trưởng thành trong phòng thay đồ, phải tự khẳng định vị thế của mình. Dù sao đi nữa, lấp đầy khoảng trống cậu ấy để lại là bài toán vô cùng hóc húa.

Cảm giác huấn luyện chính con trai mình (Giuliano Simeone) như thế nào? Ông có đối xử với cậu ấy khác các cầu thủ khác?
Tôi nhớ kỳ Olympic tại Pháp cách đây 2 năm, tôi xem Argentina thi đấu và cầu thủ đầu tiên thu hút ánh nhìn của tôi là số 17, lúc đó tôi chưa xem tên. Sau đó tôi mới biết đó là Giuliano, nhưng đâu phải lỗi của tôi khi nó mang họ Simeone! Thằng bé thể hiện đúng những phẩm chất tôi thích ở một cầu thủ. Sau giải, chúng tôi bắt đầu thảo luận, khi đó Giuliano đang được CLB cho Alaves mượn. Ban lãnh đạo có cùng tư tưởng như tôi, dù biết những rủi ro. Nếu mọi chuyện phản tác dụng, đến tháng 12 chúng tôi vẫn có thể để thằng bé sang một CLB khác dưới dạng cho mượn như bất kỳ ai khác. Nhưng tôi tin nó sẽ giúp ích cho đội. Thậm chí, những gì Giuliano làm được còn vượt xa kỳ vọng của tôi. Nó được lên đội tuyển dự World Cup, đá chính ở bán kết gặp Anh và góp mặt trong trận chung kết.
Ở bóng đá hiện đại, hiếm HLV nào trụ lại một đội bóng lâu như ông. Chỉ có Alex Ferguson (27 năm) và Arsene Wenger (22 năm) là nhiều hơn. Ông có hình dung mình vẫn ở Atletico sau 10 năm nữa?
10 năm nữa ư?! (Cười lớn). Tôi không đặt mục tiêu phá kỷ lục của Wenger, Ferguson hay bất kỳ ai đâu. Đó không phải động lực của tôi. Tâm trí tôi lúc này chỉ có chỗ cho năng lượng, sức mạnh và sự khiêm tốn cần thiết để tiếp tục cống hiến tại đây.
Tháng 11 năm ngoái, ông từng úp mở khả năng dẫn dắt Inter Milan, đội bóng cũ của ông. Liệu ghế HLV trưởng ĐTQG có phải là một lựa chọn?
Tôi tin mình sẽ có những trải nghiệm khác. Dĩ nhiên ở một thời điểm nào đó trong tương lai, tôi có thể dẫn dắt Argentina. Nhưng hiện tại, tôi hoàn toàn tập trung cho công việc ở đây.
Với tình yêu dành cho Atletico, việc dẫn dắt Real hay Barca hẳn là điều không thể nhỉ?
Một bên chắc chắn là không. Còn bên kia, tôi cũng không nghĩ có khả năng đó.
Hậu trường cuộc phỏng vấn
Địa điểm: Cửa hàng lưu niệm của Atletico nằm cạnh trung tâm huấn luyện, ngoại ô phía tây bắc Madrid.
Thời lượng: 45 phút (chưa tính thời gian chụp hình).
Mức độ cởi mở với phóng viên: Điểm 3/10 (hai lần gặp lướt qua ở Buenos Aires cách đây 15 năm, sau đó là ở New York một ngày trước trận chung kết World Cup 2026).
Câu hỏi phóng viên quên chưa hỏi: “Trong tủ đồ của ông có bộ vest nào khác ngoài màu đen không?”
Tựa đề Simeone tự chọn: “Bóng đá thuộc về các cầu thủ”.
Những bài phỏng vấn Simeone muốn đọc trên tạp chí France Football: “Raphinha (đã thực hiện vào tháng 2/2025), Carlo Ancelotti (tháng 4/2026) và Griezmann!”
Điểm số Simeone tự chấm cho mình: “7/10, chúng ta luôn có thể làm tốt hơn”.
Điểm số France Football chấm cho ông: 8/10. Bộc trực, thẳng thắn và đầy sắc bén.
Hoàng Thông (theo France Football)
Nguồn bài viết: Vnexpress.net
Nội dung được trích dẫn và tham khảo từ Vnexpress.net.
Xem bài viết gốc tại Vnexpress.net


NGƯỜI PHÁO
Nghe ngay
Bình luận cộng đồng
0Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.