Bộ phim tài liệu mới trên Netflix Shipwrecked: Nightmare At Sea (Cơn ác mộng trên biển) đã đưa thảm họa Costa Concordia trở lại trên các phương tiện truyền thông khi năm tới đánh dấu 15 năm từ ngày xảy ra vụ tai nạn (13/1/2012).
Thảm họa diễn ra rất nhanh. Tàu rời cảng Civitavecchia gần Rome, Italy, lúc 19h18, khởi đầu hải trình một tuần quanh Địa Trung Hải với 3.206 hành khách và 1.023 thuyền viên. Chưa đầy hai giờ sau, khi đang di chuyển với tốc độ 16 hải lý/giờ (khoảng 34 km/h), Costa Concordia đâm vào Isole Le Scole – rạn đá ngầm đã được vẽ trên bản đồ – ngoài khơi đảo Giglio, thuộc vùng Tuscany. Cú va chạm “xé” một vệt dài 35 m ở mạn trái, sâu 8 m dưới mực nước biển.
Nước tràn vào quá nhanh khiến con tàu trôi dạt vô định thêm một giờ trước khi lật nghiêng sang mạn phải, mắc kẹt trên một dải đá ngầm nông. Động cơ và máy phát điện lúc này đã hỏng hoàn toàn vì bị nước biển tràn vào. Trong những giờ tiếp theo, 32 người, gồm 27 hành khách và 5 thuyền viên, đã thiệt mạng.

Thảm họa tàu Costa Concordia đến từ năng lực yếu kém và tính sĩ diện. Dù di chuyển trong đêm tối trên vùng biển mùa đông, thủy thủ đoàn của Costa Concordia vẫn thực hiện màn “chào hỏi áp sát” – tập quán hàng hải lâu đời khi tàu đi sát theo cách mạo hiểm vào cảng hoặc điểm đến, thường để vẫy chào những người trên bờ.
Antonello Tievoli, quản lý nhà hàng trên tàu, là người gốc Giglio và đã nhờ Francesco Schettino, thuyền trưởng 51 tuổi, thực hiện màn trình diễn này. Tievoli có mặt trên buồng lái vào đêm định mệnh đó. Cùng có mặt còn có Domnica Cemortan, vũ công người Moldova, người sau đó được báo chí đưa tin là nhân tình của Schettino. Một số cáo buộc cho thấy cú chào áp sát này là trò phô trương nhằm gây ấn tượng với cô gái 25 tuổi.
Tievoli không bị truy cứu trách nhiệm trong các phiên tòa sau đó. Năm thành viên thủy thủ đoàn, bao gồm hai sĩ quan buồng lái và một thủy thủ lái bánh lái, bị kết án. Phần lớn trách nhiệm thuộc về thuyền trưởng. Schettino bị xét xử với các cáo buộc tội vô ý làm chết người, gây ra thảm họa hàng hải và gây thương tích cho 150 người. Vào 11/2/2015, ông ta nhận án phạt 16 năm tù và hiện vẫn chấp hành án tại nhà tù Rebibbia ở Rome.
Các cuộc phỏng vấn với truyền thông sau đó cho thấy bản tính thích thể hiện của Schettino và thái độ vô cảm trước hậu quả mình gây ra. Schettino thừa nhận đã mắc “sai lầm trong đánh giá” và thú nhận tắt chuông báo động hệ thống GPS của tàu.
“Tôi lái tàu bằng mắt thường vì quá quen thuộc với vùng biển này. Tôi đã đi qua đây ba, bốn lần”, ông nói. Tại phiên tòa bắt đầu vào tháng 7/2013, ông ta biện hộ phản ứng của mình trong những phút quyết định sau va chạm – điều khiển con tàu vào gần bờ hơn – đã cứu sống nhiều người.

Tuy nhiên, ghi âm cuộc trò chuyện trong buồng lái được tiết lộ trong bộ phim tài liệu đã bác bỏ giả thuyết về sự bình tĩnh của Schettino. Ngay sau cú va chạm, người ta nghe thấy Schettino hỏi kỹ sư trưởng: “Vậy chúng ta đang chìm sao? Tôi không hiểu”. Sự hoang mang của ông ta còn tăng lên vài giây sau đó khi hỏi: “Tảng đá quỷ quái đó ở đâu ra vậy”.
Ông ta cũng bị cáo buộc bỏ mặc con tàu và hành khách, đi ngược quy tắc hàng hải quốc tế. Schettino chỉ phát lệnh bỏ tàu vào lúc 22h54, 69 phút sau khi đâm vào đá ngầm. Lúc 23h19, ông ta rời buồng lái, giao lại việc điều phối sơ tán cho thuyền phó hai.
Sau đó, Schettino phân trần bị trượt chân ngã xuống chiếc thuyền cứu sinh chở ông ta vào bờ. Dù việc rời tàu là tai nạn, ông ta vẫn từ chối quay lại khi có lệnh. Khoảng 0h42 ngày 14/1/2012, lực lượng bảo vệ bờ biển đã gọi cho ông ta. Tiếng la hét giận giữ của Gregorio de Falco, sĩ quan trực ca lúc đó: “Vada a bordo, cazzo!” (Quay lại tàu ngay, đồ ăn hại!) đã trở thành biểu tượng.
Cùng lúc đó, hành khách đang chết dần. Khoảng sau 22h, do không nhận được thông tin từ buồng lái, hành khách bắt đầu gọi cho cảnh sát địa phương để báo cáo tình hình. Nhiều người di chuyển đến các điểm tập trung sơ tán nhưng chỉ nhận được lệnh quay về cabin. Ba trong số các nạn nhân thiệt mạng được cho là chết đuối sau khi nhảy xuống biển lúc con tàu bắt đầu nghiêng.
Góc nghiêng ngày càng lớn cũng là nguyên nhân dẫn đến nhiều cái chết khác. Các thuyền cứu sinh ở mạn trái bị nâng cao lơ lửng trên không, còn những thuyền ở mạn phải thì bị kẹt dưới mạn tàu đang lật úp. Cuộc sơ tán kéo dài hơn 6 tiếng hoàn tất vào 4h46 ngày 14/1/2012.
Giữa thảm họa, phép màu vẫn xảy ra. Sáng ngày 15/1/2012, cặp vợ chồng người Hàn Quốc – Han Ki-Deok và Jeong Hye-Jin, đang tận hưởng tuần trăng mật, đã được cứu ra khỏi xác tàu sau 30 giờ bị kẹt trong cabin của họ ở tầng hai, phía trên mực nước biển. Hai người đang ngủ vào thời điểm va chạm và khi tỉnh dậy, họ thấy mình bị mắc kẹt, không thể đi dọc hành lang do con tàu đã bị lật nghiêng.

Nhiều người khác không may mắn như vậy. Tám thi thể được tìm thấy trong xác tàu vào 22/2/2012; 5 người mất tích khác được phát hiện bị kẹt giữa xác tàu và đáy biển vào ngày 22/3. Phải mất hơn hai năm, cơ quan chức năng mới tìm thấy toàn bộ các nạn nhân. Đến tháng 11/2014, hài cốt của Russel Rebello, bồi bàn người Ấn Độ, tên cuối cùng trong danh sách mất tích, mới được phát hiện.
Vào thời điểm đó, Costa Concordia đã được dựng thẳng lại, làm nổi và kéo về Genoa giữa những luồng phản ứng trái chiều. Tai tiếng của con tàu tiếp tục tăng lên khi vào 1/2/2014, nó cướp đi sinh mạng của nạn nhân thứ 33 – thợ lặn người Tây Ban Nha Israel Moreno. Anh bị đứt chân do mảnh kim loại sắc nhọn trong quá trình cứu hộ và không thể tự thoát khỏi đống đổ nát. Anh mất máu quá nhiều dưới nước, dẫn đến tử vong.
Tới năm 2017, xác tàu được tháo dỡ hoàn toàn. Không có đài tưởng niệm nào được dựng lên trong thành phố. Khối đá cuối cùng được tháo ra khỏi thân tàu đã trở lại vị trí cũ trên bờ biển Giglio, kèm theo một tấm biển ghi danh sách những người đã khuất. Nó như sự tưởng niệm thầm lặng cho bi kịch nhiều người muốn quên đi.
Hoài Anh (Theo Telegraph, Netflix)
Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net
S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.
Xem bài viết gốc


Bình luận cộng đồng
0Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.