Sau nhiều năm không thể đăng ký tour thám hiểm hang Sơn Đoòng do lượng khách giới hạn, ông Phạm Hà, CEO một công ty trong ngành du thuyền cao cấp – bất ngờ nhận được suất tham gia ở “phút 89”. Một du khách hủy tour vì vấn đề sức khỏe, mở ra cơ hội cho ông trở thành thành viên thứ 10 của đoàn trong chuyến thám hiểm diễn ra từ ngày 3/8 đến ngày 8/8.
Trước chuyến đi, ban tổ chức yêu cầu người tham gia hoàn thành bản khảo sát y tế để kiểm chứng thể lực. Dù nhận suất tham gia bất ngờ, ông Hà không gặp trở ngại về mặt thể lực nhờ thói quen đi bộ, đạp xe và kinh nghiệm trekking Fansipan, xuyên rừng Cát Bà, Bạch Mã, Nam Cát Tiên.
Sơn Đoòng thuộc cấp độ thám hiểm có độ khó cao nhất trong khung mạo hiểm của đơn vị tổ chức Oxalis. Hành trình đưa du khách chinh phục 16 km đường rừng núi, chênh lệch độ cao tới 800 m, khoảng 20 lần băng sông suối, 9 km thám hiểm lòng hang cùng hai chặng leo dốc 90 m.
“Các con số ấn tượng trên giấy chỉ cảm nhận rõ nhất bằng đôi chân giậm trên đá trơn, bùn lầy”, ông Hà nhận xét, cho biết hành trình là bài kiểm tra khắc nghiệt về sức bền, khả năng giữ tập trung.

Sau ngày đầu tiên làm quen, phổ biến thông tin tại Phong Nha, hành trình chính thức bắt đầu từ ngày hai (4/8). Đoàn tiến sâu vào lòng rừng Trường Sơn. Ông Hà thấy bước đi dưới những tán cây cổ thụ to lớn mang lại cảm giác sảng khoái như liệu pháp “tắm rừng” của người Nhật. Toàn bộ thiết bị di động mất sóng, thế giới bên ngoài lùi lại phía sau.
Băng qua làng của người Bru – Vân Kiều (Bản Đoòng) nép mình giữa rừng, họ lội qua những con suối để tiến về Hang Én. Để vào Hang Én, du khách trèo qua các khối đá lớn rồi hạ dần xuống lòng hang. Ở trung tâm hang có một hồ nước ngầm xanh trong, bên cạnh là dải cát mịn được chọn làm bãi cắm trại đêm đầu tiên.
Sau ngày dài kiệt sức, việc thả mình xuống dòng nước mát lạnh của hồ nước ngầm và ngủ đêm giữa Hang Én mang đến cho ông cảm nhận về “xa xỉ nguyên bản”. Giữa không gian tĩnh mịch, thưởng thức ly cà phê nóng, ông Hà lắng nghe bản hòa tấu của thiên nhiên, từ tiếng suối ngầm róc rách, mưa rừng bên ngoài, đến âm thanh ríu rít của đàn én dội từ trần hang và ánh sao trời rọi qua vòm hang khổng lồ.
Không có spa, không hồ bơi vô cực hay giường nệm êm ái, thứ ông nhận được chỉ là làn nước mát lành và giấc ngủ giữa lòng đất nhưng đúng vào lúc cơ thể cần nhất. Với ông, đó mới là xa xỉ theo nghĩa nguyên bản: không phải thứ tiền có thể mua, mà là điều thiên nhiên trao đúng lúc, đúng chỗ.

Sang ngày 3 (5/8), đoàn đi xuyên qua Hang Én, men theo thung lũng sông Rao Thương để tiến về cửa hang Sơn Đoòng. Dòng Rao Thương – nguồn nước chính kiến tạo nên hệ thống hang động vùng Kẻ Bàng – cuồn cuộn chảy dọc thung lũng rồi bất ngờ biến mất hoàn toàn vào lòng vách đá vôi khổng lồ.
Đến trạm dừng chân gần cửa hang Sơn Đoòng, từng thành viên được kiểm tra kỹ đai an toàn và thiết bị kỹ thuật. Luồng khí lạnh và sương mù từ lòng đất thổi ngược ra cửa hang. Ánh sáng tự nhiên lùi lại, nhường chỗ cho những chiếc đèn đội đầu. Đoàn dùng kỹ thuật đai dây bám sát vách đá đu xuống độ sâu khoảng 90 m vào lòng hang. Trong không gian kiến tạo địa chất khổng lồ, những người đi phía trước dần trở thành các chấm sáng nhỏ li ti.
“Trong cuộc sống, con người khao khát những thứ lớn hơn. Trong Sơn Đoòng, thiên nhiên đưa con người về đúng kích thước của mình”, ông Hà nói. Vượt qua sông ngầm và đồi cát, đi qua khối măng đá Hand of Dog, đoàn đến bãi cắm trại thứ nhất ngay sát Hố Sụt 1 để kết thúc ngày thứ ba.
Sang ngày thứ tư (6/8), chặng đường đưa đoàn luồn qua các khe đá hẹp, men theo vách đá để hướng về Hố Sụt 1 hay “Vọng Khủng Long”. Tại đây, khối măng đá Bánh Cưới (Wedding Cake) hiện ra. Khi những tia nắng hiếm hoi xuyên qua miệng hố sụt chiếu xuống làn sương mỏng, cả đoàn dừng lại ngước nhìn. Ánh sáng Mặt Trời vốn quen thuộc trên mặt đất nay trở thành một kỳ quan ngoạn mục.
Đoàn tiếp tục vượt địa hình đá vôi phức tạp để tiến sang Hố Sụt 2 – “Vườn Địa Đàng”. Xuyên qua bóng tối và khe đá, một hệ sinh thái rừng rậm nguyên sinh lún sâu dưới lòng đất hiện ra với cây xanh, tiếng chim hót, mây bay lững lờ và ánh sáng tự nhiên.
Chứng kiến các loài sinh vật sinh tồn trong môi trường thiếu sáng của hang, như dế mèn tiêu biến mắt nhưng râu kéo dài ra để cảm nhận môi trường, ông Hà ngẫm đến bài học về sự thích nghi. Sự sống không duy trì bằng cách cứng nhắc chống lại hoàn cảnh, mà nhờ năng lực linh hoạt thay đổi để phù hợp.
“Điều tôi nhớ nhất về ông Hà là tinh thần kiên định và niềm đam mê với thiên nhiên”, Lê Thành Đạt, hướng dẫn viên cấp cao của Oxalis, nói và cho biết ông Hà thực sự tận hưởng những khoảnh khắc không sóng điện thoại trong hang.
Sang ngày thứ năm (7/8), đoàn chuẩn bị bước vào thử thách lớn nhất và cũng là chặng cuối của hành trình lòng hang: Bức tường Việt Nam – vách đá vôi dựng đứng 90 m.
Đứng trước vách đá vôi, cảm giác kiệt sức sau nhiều ngày trekking dễ khiến con người dao động. Để vượt qua vách đá, du khách phải leo 18 m thang thép và 72 m dốc đá bằng hệ thống đai, dây an toàn chuyên dụng dưới sự giám sát của các chuyên gia.
Thay vì ôm cả vách đá khổng lồ trong đầu, ông Hà chọn cách thu hẹp góc nhìn: chỉ tập trung vào duy nhất bước tiếp theo. Ông bám chặt tay vào đai an toàn, bước từng bậc và liên tục nhẩm trong đầu: “Mình làm được, thêm bước nữa thôi”.
Khi chạm đỉnh Bức tường Việt Nam và thấy ánh sáng tự nhiên từ cửa ra của hang rọi xuống, ông không có cảm giác kiêu hãnh của kẻ chinh phục. Điều đọng lại là lòng biết ơn từ chính cơ thể kiên cường của mình, sự tận tụy của những người đồng hành và cả “vòng tay bao bọc của rừng già” đã đưa họ đến đích an toàn.
Trở về, ông cho rằng Sơn Đoòng đã tồn tại hàng triệu năm trước khi con người đặt chân đến và sẽ tiếp tục tồn tại hàng triệu năm sau. Thiên nhiên là người thầy dùng sự bao la để dạy cho ông bài học về sự khiêm nhường.
“Sơn Đoòng không thay đổi. Người thay đổi chính là tôi”, ông nói.
Thông tin tham khảo từ Vnexpress.net
S8SPORT.NET tổng hợp và biên tập nội dung dựa trên nguồn công khai nhằm mang đến thông tin đầy đủ, thuận tiện cho bạn đọc.
Xem bài viết gốc


NGƯỜI CAT
Nghe ngay
NGƯỜI PHÁO
Nghe ngay
Bình luận cộng đồng
0Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết này.